THÔNG BÁO

Nam moi.1.jpg  Chào năm mới 2020

Năm cũ đã qua, năm mới - 2020  lại tới, những biến động của toàn thế giới cũng như những chuyển vận của đất nước ta. theo thời gian lùi dần về quá khứ. Đảng ta, nhân dân ta đang tập trung quyết liệt chống tham nhũng, và cải cách hành chính nhằm làm cho xã hội ngày càng tốt đẹp hơn. Không lúc nào hết, sự hoạt động văn hóa có một tầm quan trọng nó định hình và duy trì phát triển nền văn hóa dân tộc, biểu lộ bản sắc của con người Việt Nam. 


Hưởng ưng chiến dịch chống Co Vít giới thiệu bài thơ và lời bình của Châu Thạch
24-08-2020
Dich vit.1.jpgChúng ta cùng chia sẻ

ĐỌC COVID ĐƯỜNG THI CỦA LÊ GIAO VĂN

                                                 Châu Thạch

     NGẪU CẢM
*tặng bạn thơ BRVT.
Bấm đốt thời gian bốn tháng thôi
Tưởng như chờ đợi bốn năm trời
Gặp nhau Mai thắm - hương đầy ngõ
Tái ngộ Phượng hồng - đỏ khắp nơi
Giọt rượu tri âm chưa toại ý ...
Câu thơ tâm đắc đã lên ngôi
Vi trùng thế kỷ nghe rùng rợn ...
Covid điêu tàn- ta thảnh thơi !
             Lê Giao Văn - 8.5.2020

Lời Bình: Châu Thạch

   Trong những ngày nằm nhà bởi lệnh cách ly xã hội, tôi đã đọc được nhiều bài Đường thi hay và rất hay, với hàng ngàn đề tài về cơn đại dịch vi rút Corona. Thế nhưng, thật tình, bài thơ làm cho tôi vượt qua được sự mệt mõi của tinh thần bởi cơn đại dịch gây nên, để ngồi dậy viết lại lần đầu tiên sau những ngày bỏ bút, chính là bài Đường thi nầy: “Ngẫu Cảm” của Lê GIao Văn.

   Chắc chắn “Ngẫu Cảm” không phải là một tuyệt tác hàng đầu, và cũng chắc chắn đã nói là ngẫu cảm, thì nó không phải là một bài thơ mà tác giả để tâm nhiều vào đó. Thế nhưng, người tráng sĩ khi ngẩu cảm múa kiếm thì đường kiếm bay không còn sát khí, thi nhân khi ngẫu cảm làm thơ thì tiếng thơ thanh thoát nhẹ nhàng.

    “Ngẫu Cảm” Đường thi của Lê Giao Văn nói về một cuộc tái ngộ để uống rượu cùng bạn thơ, sau những ngày cách mặt bởi lệnh cách ly vì dịch vi rút Vũ Hán. Bài thơ ngắn, 7 chữ tám câu nhưng đã mô tả diễn biến ngoại cảnh tạo vật , nội cảnh tâm giới hầu như đầy đủ. Nó xứng đáng là một bài Đường thi đạt quy định của từng vế thơ, nhưng lại thoát ra sự gò bó của thi luật, như một cánh diều vút lên trời cao, nhưng vẫn còn trong sợi dây giữ cho nó lượn bay trong vùng nhất định.

Vào đề, nhà thơ nói rõ thời gian mình xa cách bạn thơ:

                 Bấm đốt thời gian bốn tháng thôi
                 Tưởng như chờ đợi bốn năm trời

Lệnh cách ly toàn quốc thì chỉ 2 tháng đã cho giản cách, nhưng có lẽ vì lý do nào đó, nhà thơ đã xa bạn 2 tháng trước nữa. Bốn tháng dài như bốn năm là tâm trạng chung của bạn thơ vứa là bạn rượu thì rất đúng, bởi vì với dạng tri kỷ mến rượu mê thơ nầy, họ không gặp nhau một ngày thì nhớ, huống chi xa nhau bốn tháng.

Thế rồi với hai câu thơ thật là thi vị, ở vế trạng, Lê Giao Văn đá đem vào thơ hương và sắc của mùa, chuyển ý từ vế mở qua vế trạng của Đường thi, giống như kéo bức màng trên sân khấu, để lộ ra hai bức tranh của hai mùa tuyệt đẹp:  

                   Gặp nhau Mai thắm - hương đầy ngõ
                   Tái ngộ Phượng hồng - đỏ khắp nơi

Đọc vế thơ nầy, không chỉ cho ta chiêm ngưỡng hai bức tranh đẹp, mà còn cho ta thưởng thức hai hoạt cảnh tao ngộ đầy niềm vui. “Mai thắm” cho ta biết mùa xuân, “Phương hồng”cho ta biết mùa hè. Mai thì chỉ nở đầu xuân rồi mau tàn. Họ xa nhau 4 tháng, vậy họ gặp nhau đầu múa xuân và tái ngộ đầu mùa hè.

 

Với 4 câu thơ đầu, rất nhẹ nhàng rất thanh thoát, cho ta vui niềm vui tái ngộ. Thật ý vị, nhà thơ đã gôm vào trọn trong 4 câu thơ đó ngoại cảnh tạo vật, để rồi tiếp nối 4 câu thơ sau, Lê Giao Văn tỏ bày nội cảnh tâm giới xảy ra trong tâm hồn bạn thơ và chính mình:

             

              Giọt rượu tri âm chưa toại ý ...
               Câu thơ tâm đắc đã lên ngôi

 

“Giọt rượu tri âm chưa toại ý” nghĩa là uống chưa đã, chưa say. Tuy nhiên chữ “giọt rượu” bày tỏ hết sự ấm áp trong lòng họ, chữ “tri âm” chỉ sự tâm đắc trong lòng họ, và chữ “uống chưa say” bày tỏ cuộc vui đang hồi hứng khởi. Cuộc vui đang hồi hứng khởi và chính lúc đó “Câu thơ tâm đắc đã lên ngôi”.

Toàn bộ vế thơ diễn ý một cuộc vui nhã hứng, thơ và rượu hòa vao nhau điềm đạm và thanh tao. Đọc thơ ta thấy được niềm vui, sự sảng khoái tràn ngập trong nội tâm của họ.

 

  Bước qua vế kết của bài Đường thi, nhà thơ mới nhắc đến dịch Covid:

 

                    Vi trùng thế kỷ nghe rùng rợn ...
                    Covid điêu tàn- ta thảnh thơi !

 

Có lẽ đọc vế thơ nầy, không mấy ái là không thở ra nhẹ nhỏm. Hai câu thơ cho ta sự sung sướng vì vừa thoát qua cơn đại nạn. Nhà thơ không rên rỉ, không tán thán, cũng không bày tỏ niềm vui phấn chấn quá độ. Tiếng thơ bình thản, êm ái, như vừa đặt chiếc gánh nặng xuống đường, bằng lòng vì sự nhẹ đôi vai.

 

 Ngẫu cảm hay ngẫu hứng là cảm hứng tự nhiên bột phát. Thế nhưng với thơ,ngẫu cảm không phải là sự bất chợt vô ý thức, mà nó là tình cảm thực, là giây phút bột phát của tâm trạng ẩn chứa, của vốn sống tích lũy, của tư  duy sâu lắng trong lòng thì thơ mới truyền cảm đến lòng người. Bài Đường thi “Ngẫu Cảm” của Lê Giao Văn xác nhận được điều đó, vì nó đã truyền vào tâm hồn tôi sự ngẫu hứng để viết bài cảm nhận nầy, viết rất mau, và viết rồi đăng ngay không dò lại./.

                                                   Châu Thạch

 

  

Tác giả BBT