THÔNG BÁO

Xuian moi.jpgChào năm mới 2018

 

     Năm cũ đã qua, năm mới - 2018 lại tới, những biến động của toàn thế giới cũng như những chuyển vận của đất nước ta. theo thời gian lùi dần về quá khứ

Đảng ta , nhân dân ta đang tập trung quyết liệt chống tham nhũng, và cải cách hành chính nhằm làm cho xã hội ngày càng tốt đẹp hơn. Thủ đô ngày càng có nhiều nét khởi sắc hơn.  

     Không lúc nào hết, sự hoạt động văn hóa có một tầm quan trọng nó định hình và duy trì phát triển nền văn hóa dân tộc, biểu lộ bản sắc của con người Việt Nam.

Nhất là những nét biểu trưng cho người Hà Nội – Thủ đô của Nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam

ĐẾN VỚI BÀI THƠ " BUÔNG CẦY CẦM SÚNG"
19-03-2015
Xe tang .jpgXin trân trọng giới thiệu

BUÔNG CẦY CẦM SÚNG

                                                                  của Viết Liên

 

                                 Tôi thích làm thơ, nhân giống hoa

                                 Căm phường xâm lược dấy can qua

                                 Buông cày vác súng trừ lang sói

                                 Gác bút cầm gươm diệt mãng xà

                                 Ải Bắc soi lòng trong lửa đạn

                                 Trời Nam đọ sức trước phong ba

                                 Xế chiều gác kiếm về thôn trúc

                                 Dựng lại vườn thơ nuôi cấy hoa.

Lời bình:

    Đọc hết bài thơ, rồi đọc lại, đọc lại…. tôi vẫn thấy có điều gì đó rạo rực trong lòng. Phải chúng tôi cũng đã trải qua các thời trận mạc ấy nên khi đọc hai câu thơ của tác giả:

                                 Tôi thích làm thơ, nhân giống hoa

                                 Căm phường xâm lược dấy can qua

    Thì cái dòng máu lính, dòng máu con dân, dòng máu tự tôn tự tại có cơ bừng sáng,

 Rạo rực trong lòng. “Tôi thích làm thơ nhân giống hoa” một điều ước thật giản đơn, thật chân thành nhưng cũng thật cao quý. Con người ta ai chẳng muốn bình yên mà làm thơ – cái chất tinh túy của trời đất cho tâm hồn lắng đọng thanh cao quý phái. Lại “ nhân giống hoa” tưởnng như chẳng có gì to tát, nhưng không, nó là tình ta đấy, là tâm ta đấy. Ai rối lòng, ai động trí mà còn nhân được giống hoa. Đấy chính là chất của con Lạc cháu Hồng đã được tác giả Viết Liên  chắt ra từ những nghìn năm dựng và giữ nước. Bởi vì chúng ta luôn “căm phường xâm lược dấy can qua : “đền đây thì tác giả đã cho ta biết được rằng, ta yêu thơ đây, quý hoa đấy nhưng đừng thấy ta lành hiền như vậy mà dương oai tác quái, muốn hô phong hoán vũ để dọa đời dọa người. Khi ấy ta:

                                 “Buông cày vác súng trừ lang sói

                                 Gác bút cầm gươm diệt mãng xà

Để rồi:

                                 “ Ải Bắc soi lòng trong lửa đạn

                                 Trời nam đọ sức trước phong ba

    Đó chính là tâm nguyện là tuyên ngôn của mỗi tấm lòng con dân nước Việt trước họa xâm lăng của kẻ thù trước vận mệnh của đất nước của dân tộc. Ta hãy nghe lời tâm sự của người con yêu dấu với quốc gia. Có giặc là đánh, hết giặc lại làm thơ, trồng hoa, vun trồng cho cuộc sống

                                 “Xế chiều gác kiếm về thôn trúc

                                 Dựng lại vườn thơ nuôi cấy hoa”

    Thật trong sáng, thật lãng mạn, thật yêu đời. Chỉ có kẻ thù mới bắt ta cầm gươm cầm súng. Ta chỉ mong bình yên cho câu thơ đằm thắm, luống hoa khoe sắc tỏa hương. Hai câu kết này theo thiển nghĩ của tôi giá tác giả thay hai từ  “Xế chiều” bằng hai từ  “giặc tan” có lẽ bài thơ lấp lánh hơn. Dù sao đây vẫn là bài thơ hay, tác giả đã nói thay chúng ta: không kẻ thù nào khuất phục được ý chí và tình yêu của chúng ta.

                                         

                                                        Anh Tiến - Cầu Giấy , Hà Nội

 

Tác giả BBT