THÔNG BÁO

Xuian moi.jpgChào năm mới 2018

 

     Năm cũ đã qua, năm mới - 2018 lại tới, những biến động của toàn thế giới cũng như những chuyển vận của đất nước ta. theo thời gian lùi dần về quá khứ

Đảng ta , nhân dân ta đang tập trung quyết liệt chống tham nhũng, và cải cách hành chính nhằm làm cho xã hội ngày càng tốt đẹp hơn. Thủ đô ngày càng có nhiều nét khởi sắc hơn.  

     Không lúc nào hết, sự hoạt động văn hóa có một tầm quan trọng nó định hình và duy trì phát triển nền văn hóa dân tộc, biểu lộ bản sắc của con người Việt Nam.

Nhất là những nét biểu trưng cho người Hà Nội – Thủ đô của Nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam

MỘT BỨC TRANH ĐẸP ĐẦY THƠ MỘNG QUA BÀI THƠ “BÌNH MINH TRÊN HUẾ”
08-12-2014
images (11).jpg  Bài viết của Nguyễn Duy Cách

Nhắc đến xứ Huế không mấy ai trong chúng ta không xao xuyến hình dung ra một mảnh đất đầy thơ mộng và duyên dáng. Một nhạc sĩ đã từng viết: “Ơi Huế của ta!, ta có Huế tự hào, vượt bao chiến công, Huế đi lên kiên cường…”. Huế không chỉ là mảnh đất duyên dáng, thơ mộng mà nó còn

là nơi ghi bao chiến công oanh liệt của dân tộc Việt Nam. Vùng đất xứ Huế có nhiều nét đẹp đã trở thành nguồn cảm hứng vô tận cho thi nhân sáng tác  thơ ca.

     Tác giả Cấn Thị Đối – một hội viên người cao tuổi đang sinh hoạt

Trong Chi hội thơ Đường huyện Thạch Thất – Hà Nội, có một tâm hồn rất nhạy

cảm như bao nhiêu người khác ở Huế, đã đi vào trong trái tim như một phần

máu thịt của chính mình. Từng được vào thăm quan và chiêm ngưỡng xứ Huế,

đã yêu và gắn bó sâu nặng với mảnh đất này, nên tác giả có những cảm nhận

hết  sức tinh tế. Người ta vẫn thường nói: “Bước chân tới mảnh đất xứ Huế vào

 bất cứ thời điểm nào, con người ta đều cảm nhận được cái hồn và vẻ đẹp

huyền bí ở nơi đây”. Chỉ với một buổi sáng bình minh thôi, tác giả đã vẽ nên một

 bức tranh xứ  Huế thật đẹp và đầy thơ mộng…

         Bài thơ “Bình minh trên Huế” của tác giả Cấn Thị Đối đã nói lên tất cả

những điều đó:

 Chuông dục bình minh đỏ thắm dần

Ánh dương tô đẹp Huế thanh tân

Sông Hương duyên dáng, đầy thơ mộng

Núi Ngự hiên ngang, thật tuyệt trần

Sông núi hút hồn người lãng tử

Nước non say đắm bậc thi nhân

Cố đô mĩ lệ bao kì vọng

Kiều diễm, thủy chung, vĩnh viễn xuân!

  

         Mở đầu bài thơ là lời giới thiệu của tác giả về buổi sớm bình minh trên

mảnh đất xứ Huế: “Chuông dục bình minh đỏ thắm dần/ Ánh dương tô đẹp Huế

 thanh tân”. Âm thanh đầu tiên mà bạn đọc cảm nhận được đó chính là tiếng

chuông gọi bình minh của buổi sớm, hay nói cách khác là âm thanh riêng biệt

 của mảnh  đất xứ Huế báo hiệu một ngày mới, là thời điểm bắt đầu một ngày

 mới với tiết trời trong lành, thoáng đãng, tinh khôi, gợi nên cảnh yên bình của

cuộc sống nơiđây. Nhà văn Macximgorki từng nói: “Bình minh là thời điểm trong

sạch nhất để con người ta thanh lọc tâm hồn”. Sự khác biệt giữa mảnh đất xứ

Huế với nhữngmảnh đất khác là ở chỗ, nó xuất hiện những tia nắng, nhưng

 không phải là nắng hồng nhạt hay vàng lơ, mà lại là ánh nắng màu đỏ thắm.

Đây là một màu rất đặc trưng của mảnh đất miền trung dày dạn gió sương với

 cái nắng oi ả. Điều đặc biệt là ánh nắng ấy, không phải màu đỏ tía, hay màu đỏ

 rực như trong thơ Nguyễn Trãi từng viết: “Rồi hóng mát thuở ngày trường/

 Hòe lục đùn đùn tán rợp giương/ Thạch Lựu hiên còn phun thức đỏ/ Hồng liên

 trì đã tiễn mùi hương”mà ánh nắng ấy mang trong mình màu “đỏ thắm, 

gợi nên cảm giác hào hứng, sự tươi trẻ và căng tràn sự sống. Ánh nắng ấy tô

 điểm cho Huế thêm thơ mộng, yêu kiều và duyên dáng hơn. Vẻ đẹp này cũng

  đã từng được nhà thơ Hàn Mặc Tử cảm nhận: “Sao anh không về chơi Thôn

  Vĩ/ Nhìn nắng hàng cau nắng mới lên”. Nhà thơ cảm nhận ánh nắng ấy

  như những ánh dương huy hoàng tỏa rọi xuống trần gian, làm cho Huế trẻ

 hơn, hấp dẫn và đầy quyến rũ.

 

    Vẻ đẹp của xứ Huế vào buổi sớm bình minh đâu chỉ có tiếng chuông

ngọt ngào, ánh nắng thơ mộng mà nó còn được tô điểm bởi vẻ đẹp của sông Hương và núi Ngự:

“Sông Hương duyên dáng đầy thơ mộng/ Núi Ngự hiên ngang thật tuyệt

 vời”. Sông Hương mang trong mình một vẻ đẹp thơ mộng, huyền bí, nó như một thiếu nữ ở tuổi dậy thì, e ấp, thẹn thùng, bắt đầu gõ cửa trái tim khi tình yêu chớm nở. Dòng sông Hương lững lờ trôi nhè nhẹ, tạo cho con người cảm giác yên bình, gạt đi hết bộn bề lo toan của cuộc sống. Có rất nhiều người tìm đến Huế chắc có lẽ cũng bởi vì điều đó, muốn dòng sông Hương giúp họ cuốn trôi đi hết tất cả những bụi bặm, những xô bồ, tấp nập của cuộc sống thường nhật. Trở về với dòng sông Hương, con người như được sống với chính con người thật của mình, với những điều chân thành nhất từ sâu thẳm nơi trái tim mình. Nếu như sông Hương mang trong mình vẻ đẹp mềm mại, thướt tha, thì Núi Ngự lại mang vẻ đẹp hiên ngang, bất khuất. Nó tương trưng cho con người Huế nói riêng và con người Việt Nam nói chung, gan góc, kiên cường, luôn luôn đứng vững hiên ngang trong mọi hoàn cảnh. Trở về với quá khứ, Huế trong

chiến tranh là một mảnh đất anh dũng biết nhường nào! Nơi đây không chỉ sản sinh ra những con người anh hùng, mà còn là mảnh đất đã từng chứng kiến bao chiến công oanh liệt của dân tộc. Vẻ đẹp của sông Hương duyên dáng, thơ mộng hòa quyện với vẻ đẹp của núi Ngự hiên ngang, bất khuất tạo nên một bức tranh xứ Huế mang vẻ đẹp riêng mà không nơi nào có được.

                        Chính bởi vì Huế đẹp và thơ mộng quá, nên tác giả Cấn Thị Đối không thể kìm được lòng mình, phải thốt lên rằng: “Sông núi hút hồn người lãng tử/ Nước non say  đắm bậc thi nhân”. Ở đây, tác giả đã không ngần ngại, mà tự nhận mình là người lãng tử, bậc thi nhân, suốt đời đi tìm kiếm cái đẹp để hòa tâm hồn mình vào đó, sống trọn với niềm vui ấy. Đó là một cuộc sống vô cùng thanh cao và chắc có lẽ chỉ có  tâm hồn người nghệ sĩ mới có sự cảm nhận tinh tế đến như vậy. Đứng trước vẻ đẹp  kỳ diệu của xứ Huế, cho dù có một tâm hồn cằn cỗi đến đâu cũng phải rung động, cũng phải mở rộng trái tim mình, để đón nhận hương sắc tuyệt diệu của mảnh đất nơi đây. Huế không chỉ đem đến cho con người vẻ đẹp thiên đường để chiêm ngưỡng và  thưởng thức, mà còn gieo vào lòng người những ước mơ và khát vọng: “Cố đô mĩ lệ bao kì  vọng/ Kiều diễm, thủy chung,vĩnh viễn xuân!”. Trải qua hàng nghìn năm của  lịch sử, Huế đã trải qua biết bao sự kiện hào hùng của dân tộc, được tôn vinh công

 nhận là di sản văn hóa phi vật thể của thế giới. Mảnh đất này đã nuôi dưỡng biết bao nhiêu khát vọng của con người, hun đúc cho con người một ý chí kiên cường, dũng cảm để vượt qua mọi bão tố, phong ba của cuộc đời. Không những  thế, trong tâm trí của tác giả cũng như trong tâm hồn của bạn đọc, mảnh đất xứ Huế luôn hiện hữu với vẻ đẹp kiều diễm, thủy chung và căng tràn sức trẻ.

       Tác giả Cấn Thị Đối là một người có một tình yêu Huế mãnh liệt và chỉ có tình yêu mới giúp nhà thơ có sự cảm nhận hết sức tinh tế như vậy. Bài thơ chỉ vẻn vẹn có tám câu, nhưng chất chứa những tinh cảm thiêng liêng và sâu nặng của nhà thơ với mảnh đất Huế. Với ngôn từ giản dị, giọng điệu thướt tha, bài thơ đã đi vào trái tim  của đông đảo bạn đọc như một món quà vô giá. Xin mượn bốn câu thơ của tác giả Huyền Thư, để kết lại bài viết này:

“Dù ai đi năm châu bốn biển

                      Hãy tìm cho mình một mảnh đất để yêu thương

Đối với tôi Huế là tất cả

Trọn cuộc đời mang một vẻ đẹp riêng”.

(Huyền Thư)

 

                                                                           Nguyễn Duy Cách

                                                          Xã Ngọc Mỹ, huyện Quốc Oai, Hà Nội

                                                                        ĐT: 0948245755

                                                     Email: nguyenduycach1950@gmail.com

 

 

 

Tác giả BBT