THÔNG BÁO

       

Choa nam 2019.jpg

  Năm 2018 đã qua đi, năm 2019 đã tới, những biến động của toàn thế giới cũng như những chuyển vận của đất nước ta trong năm qua. theo thời gian lùi dần về quá khứ

    Đảng ta, nhân dân ta  tập trung quyết liệt chống tham nhũng, và cải cách hành chính nhằm làm cho xã hội ngày càng tốt đẹp hơn. Thủ đô ngày càng có nhiều nét khởi sắc hơn.  

     Không lúc nào hết, sự hoạt động văn hóa có một tầm quan trọng nó định hình và duy trì phát triển nền văn hóa dân tộc, biểu lộ bản sắc của con người Việt Nam.


MỘT BỨC TRANH ĐẸP ĐẦY THƠ MỘNG QUA BÀI THƠ “BÌNH MINH TRÊN HUẾ”
08-12-2014
images (11).jpg  Bài viết của Nguyễn Duy Cách

Nhắc đến xứ Huế không mấy ai trong chúng ta không xao xuyến hình dung ra một mảnh đất đầy thơ mộng và duyên dáng. Một nhạc sĩ đã từng viết: “Ơi Huế của ta!, ta có Huế tự hào, vượt bao chiến công, Huế đi lên kiên cường…”. Huế không chỉ là mảnh đất duyên dáng, thơ mộng mà nó còn

là nơi ghi bao chiến công oanh liệt của dân tộc Việt Nam. Vùng đất xứ Huế có nhiều nét đẹp đã trở thành nguồn cảm hứng vô tận cho thi nhân sáng tác  thơ ca.

     Tác giả Cấn Thị Đối – một hội viên người cao tuổi đang sinh hoạt

Trong Chi hội thơ Đường huyện Thạch Thất – Hà Nội, có một tâm hồn rất nhạy

cảm như bao nhiêu người khác ở Huế, đã đi vào trong trái tim như một phần

máu thịt của chính mình. Từng được vào thăm quan và chiêm ngưỡng xứ Huế,

đã yêu và gắn bó sâu nặng với mảnh đất này, nên tác giả có những cảm nhận

hết  sức tinh tế. Người ta vẫn thường nói: “Bước chân tới mảnh đất xứ Huế vào

 bất cứ thời điểm nào, con người ta đều cảm nhận được cái hồn và vẻ đẹp

huyền bí ở nơi đây”. Chỉ với một buổi sáng bình minh thôi, tác giả đã vẽ nên một

 bức tranh xứ  Huế thật đẹp và đầy thơ mộng…

         Bài thơ “Bình minh trên Huế” của tác giả Cấn Thị Đối đã nói lên tất cả

những điều đó:

 Chuông dục bình minh đỏ thắm dần

Ánh dương tô đẹp Huế thanh tân

Sông Hương duyên dáng, đầy thơ mộng

Núi Ngự hiên ngang, thật tuyệt trần

Sông núi hút hồn người lãng tử

Nước non say đắm bậc thi nhân

Cố đô mĩ lệ bao kì vọng

Kiều diễm, thủy chung, vĩnh viễn xuân!

  

         Mở đầu bài thơ là lời giới thiệu của tác giả về buổi sớm bình minh trên

mảnh đất xứ Huế: “Chuông dục bình minh đỏ thắm dần/ Ánh dương tô đẹp Huế

 thanh tân”. Âm thanh đầu tiên mà bạn đọc cảm nhận được đó chính là tiếng

chuông gọi bình minh của buổi sớm, hay nói cách khác là âm thanh riêng biệt

 của mảnh  đất xứ Huế báo hiệu một ngày mới, là thời điểm bắt đầu một ngày

 mới với tiết trời trong lành, thoáng đãng, tinh khôi, gợi nên cảnh yên bình của

cuộc sống nơiđây. Nhà văn Macximgorki từng nói: “Bình minh là thời điểm trong

sạch nhất để con người ta thanh lọc tâm hồn”. Sự khác biệt giữa mảnh đất xứ

Huế với nhữngmảnh đất khác là ở chỗ, nó xuất hiện những tia nắng, nhưng

 không phải là nắng hồng nhạt hay vàng lơ, mà lại là ánh nắng màu đỏ thắm.

Đây là một màu rất đặc trưng của mảnh đất miền trung dày dạn gió sương với

 cái nắng oi ả. Điều đặc biệt là ánh nắng ấy, không phải màu đỏ tía, hay màu đỏ

 rực như trong thơ Nguyễn Trãi từng viết: “Rồi hóng mát thuở ngày trường/

 Hòe lục đùn đùn tán rợp giương/ Thạch Lựu hiên còn phun thức đỏ/ Hồng liên

 trì đã tiễn mùi hương”mà ánh nắng ấy mang trong mình màu “đỏ thắm, 

gợi nên cảm giác hào hứng, sự tươi trẻ và căng tràn sự sống. Ánh nắng ấy tô

 điểm cho Huế thêm thơ mộng, yêu kiều và duyên dáng hơn. Vẻ đẹp này cũng

  đã từng được nhà thơ Hàn Mặc Tử cảm nhận: “Sao anh không về chơi Thôn

  Vĩ/ Nhìn nắng hàng cau nắng mới lên”. Nhà thơ cảm nhận ánh nắng ấy

  như những ánh dương huy hoàng tỏa rọi xuống trần gian, làm cho Huế trẻ