THÔNG BÁO

       

Choa nam 2019.jpg

  Năm 2018 đã qua đi, năm 2019 đã tới, những biến động của toàn thế giới cũng như những chuyển vận của đất nước ta trong năm qua. theo thời gian lùi dần về quá khứ

    Đảng ta, nhân dân ta  tập trung quyết liệt chống tham nhũng, và cải cách hành chính nhằm làm cho xã hội ngày càng tốt đẹp hơn. Thủ đô ngày càng có nhiều nét khởi sắc hơn.  

     Không lúc nào hết, sự hoạt động văn hóa có một tầm quan trọng nó định hình và duy trì phát triển nền văn hóa dân tộc, biểu lộ bản sắc của con người Việt Nam.


CHIỀU HOÀNG HÔN VỪNG DƯƠNG ĐƯỜNG THI LẤP LÁNH
21-05-2014
chieu hoang hon.2.jpg Xin giới thiệu bài viết của Nguyễn Thị Linh

      Trên thi đàn hiện nay, sự giao thoa hòa quyện của rất nhiều dòng thơ mới với những phá cách độc đáo lạ lẫm song hành cùng dòng thơ truyền thống đã tạo nên một vườn hoa thơ rực rỡ sắc màu đượm phấn hương. Người làm thơ và người yêu thơ càng có thêm cho mình nhiều sự chọn lựa phù hợp. Riêng Nguyễn Đức Pha và thơ Đường là một sự gặp gỡ đầy hạnh ngộ, một mối tình tri kỷ không dễ chia lìa. Sau cánh cửa mê cung dẫn đến cuộc hôn nhân của tác giả và nàng Đường thi là mối tình nặng sâu với quê hương, với cuộc sống mà ta luôn ao ước hướng về.

    Với chiều sâu của nội tâm, chiều rộng của đam mê và nhiệt huyết khát khao, Nguyễn Đức Pha với tâm hồn của người lữ khách ưa khám phá đây đó, tác giả đi đến đâu cái đẹp cũng ào về ngự trị lên những trang thơ. Những bài “vịnh sen”, “vịnh liễu”, “vịnh lộc vừng”, tả“cây thông”, “cây nguyệt quế”, “cây thanh long”, “hoa quỳnh”, “hoa trinh nữ”... đều là những vần thơ ngợi ca vẻ đẹp của cảnh, của người, ca ngợi sắc hương, tâm hồn và ý chí lạc quan của mỗi cây đời sống.

      Ở tuổi “cuối chiều” với “đôi điều cảm nghĩ” về những cảm xúc khi “yêu”, khi “say”, khi “thăm quê”, “nhớ bạn”, “chơi xuân”, thăm “thắng cảnh Tràng An”, thăm “Thăng Long Hà Nội”, cả khi “sợ” tuổi già đã đến sầm sập ngay sau lưng, dù ở trường cảm xúc nào Nguyễn Đức Pha vẫn giữ được cho trang thơ và trang đời của ông cái tình cái nghĩa, cái đẹp đẽ duyên dáng, thuần khiết ngay tự trong tâm hồn.

      Bằng những “hoài niệm” cất giấu trong ngăn ký ức, tác giả thả trôi lòng mình về phía hoàng hôn với rất nhiều những tâm sự, những câu chuyện về một thời tuổi xanh đang đầy lên cùng năm tháng. Từ những ngày tuổi thơ chăn trâu bắt bướm, chuyện với cô bạn má hồng hẹn chờ nơi bến sông… tất cả cứ theo dòng tương tư lần lượt trở về với bao “thướt tha” mong nhớ. Điều đó tạo nên một sức sống mãnh liệt, một sự lôi cuốn kỳ lạ tới độc giả cùng Nguyễn Đức Pha. Và hình như Đức Pha sinh ra để viết thơ Đường. Thơ ông được tạo nên từ những cảm hứng rất dịu dàng thuần khiết, được thanh lọc bằng những từ ngữ chau chuốt nhiều dụng công mang tính nghệ thuật cao, giàu chiêm nghiệm, dạt dào tình cảm. Với bút pháp điểm nhãn chấm phá, sự uyển chuyển linh hoạt trong việc sử dụng câu chữ, sự vận dụng sáng tạo các danh, tính, độc, vận trong các lối viết khoán thủ, nhất thủ thanh, thủ vỹ ngâm, lục bát thuận nghịch độc, thất ngôn, ngũ ngôn bát cú, tuần hoàn bất tận thi... Đức Pha đã kế thừa và phát huy một cách nhuần nhuyễn tinh hoa thơ Đường luật, làm nên một “vừng dương” Đường thi với ánh sáng lấp lánh.

 

Thơ cổ bao đời tỏa ngát hương

Tinh hoa di sản sáng vừng dương

Ngàn năm lục bát hồn thơ vượng

Muôn thuở Đường thi tứ vẫn cường!

 

Mừng vui khôn xiết khi được chứng kiến những tháng ngày hạnh phúc đắm say của nàng Đường thi và chàng Đức Pha, bởi họ chung nhau ở cái tình cái nghĩa. Bên Pha nàng duyên dáng rực rỡ thanh cao biết bao, còn chàng Pha, nàng đáp nghĩa bằng việc nâng đôi cánh cho hồn thơ Đức Pha bay xa, vượt qua cả những “Chiều hoàng hôn” đang dần dần buông xuống.

                Nguyễn Thị Linh

                    VĂN HỌC Việt

Số 47 ngõ 120 – Tân mai – Hoàng Mai – Hà Nội

Điện Thoại : 097.848.2525

Email: Vanthoduongdai@gmail.com

 

             Sau đây xin trích giới thiệu một số bài thơ của Nguyễn Đức Pha trong tác phẩm : “chiều hoàng hôn” được NXBVH ấn hành số :KHDKXB 1552-2013/CXB21-46/VH.QDXB số 1465/QD - VH ngày 1/11/2013 :

 

 

NHỚ BẠN

 

(Thuận nghịch độc, thất ngôn, ngũ ngôn  bát cú)

 

Hoa đùa  gió thoảng gợi niềm thương,

Cảnh ấy  buồn lòng nỗi nhớ vương.

Tha thướt  dáng cây hình rủ bóng,

Hữu chờ  mong ngóng bạn trời phương.

Xa vời  cảnh ấy tình đâu cách,

Vắng mãi  vơi đầy dạ vấn vương.

Qua bến  nhớ đò rời giọt nắng,

Nhòa rơi  lệ đẫm ướt đêm sương.

                        Yên Bái, ngày 2/6/2013

 

 

THEO DÒNG TƯƠNG TƯ

               (Theo ý thơ Phạm Thúy Lan - Hà Nội)

 

Chia sẻ tình thơ nỗi bể dâu

Để lòng vợi bớt chút ưu sầu

Bâng khuâng vẫn nhớ ngày xuân hẹn

Thổn thức đâu quên tháng hạ ngâu.

Chìm nổi bao lần còn lắng đọng

Thăng trầm mấy đận mãi in sâu

Đường chiều bóng ngả bao hoài niệm

Thao thức canh trường ngấn lệ châu.

                                  Yên Bái, tháng 2/2013

 

 

SANG SÔNG

          (Thân tặng nhà thơ Đoàn Tiếu)

 

Một đóa phù dung đã lấy chồng

Thuyền xuôi sang bến bỏ đò không

Sông hờn trách bạn câu thề lỡ

Bến hận chờ ai chẳng tiếc công

Năm tháng trôi dần lòng quạnh vắng

Tình ta phai nhạt bóng chiều đông

Lời yêu son sắt xin trao lại

Để khách sang sông vẹn với chồng.

            Yên Bái, tháng 3/2009

 

 

VỊNH SEN

 

 

Đầm ao hè đến mướt xanh xanh

Thẳng đứng như ô chẳng mọc cành

Ngan ngát hương thơm trưa nắng hạ

Lung linh sắc thắm giữa chiều thanh

Bao đời thanh bạch nơi bùn đất

Muôn kiếp thẳng ngay chốn nước tanh

Phảng phất hương đời ai vẫn đợi

Cho mùa nắng mới đón tình anh.

                          Bắc Ninh, tháng 6/2010

 

 

THĂM QUÊ

 

 

Tôi lại thăm quê một buổi chiều,

Thu về lá rụng trước thềm rêu.

Đường làng vẫn thế đầy rơm cỏ,

Cổng ngõ như xưa kín rỉ meo.

Ngơ ngẩn tuổi hồng còn chạnh nhớ,

Bâng khuâng chiều tím, bóng trăng treo.

Tình quê sâu nặng như lòng mẹ,

Nghĩa cả sao quên cảnh khó nghèo.

                                     Bắc Ninh, tháng 3/2009

 

THƠ ĐƯỜNG

                   (Nhất thủ vận “thơ”, độc vận “chơi”)

 

Thơ Đường chín chín ngón cùng chơi

Thơ chọn người làm thạo mới chơi.

Thơ luật nhất vần là dạng độc

Thơ tam vĩ tiếng cũng hàng chơi.

Thơ toàn vần trắc nghe kỳ thủ

Thơ chỉ thanh bằng lối khó chơi.

Thơ Tú Xương ngàn năm vẫn tuyệt

Thơ Xuân Hương đọc để cười chơi.

                        Yên Bái,ngày 01/11/2012

 

 

LÀNG VĂN TỰ(1)

           (Độc vận)

 

Nổi tiếng quê tôi đất Nguyễn Cao

Tên làng Văn Tự gốc thanh cao

Danh bia Văn chỉ ghi nho sĩ

Bằng cấp thời nay chứng chỉ cao.

Truyền thống cha ông rèn chí lớn

Tông đường tiên tổ đức nêu cao

Thật là mảnh đất nơi trời phú

Giữ lấy đạo hiền ý chí cao.

                                 Yên Bái,ngày 1/12/2012

 


(1): Làng Văn Tự  là tên ngày xưa của thôn Cách Bi,

 xã Cách Bi, huyện Quế Võ, Bắc Ninh ngày nay.

 

 

TÌM LẠI TUỔI XUÂN

                 (Tứ tuyệt tứ thủ)

 

Ta nhớ đời ta tuổi mộng mơ

Mẹ cha mất sớm sống nương nhờ

Cơm thường độn sắn kèm rau má

Áo rách quần sơ lấm bùn nhơ.

 

Ta nhớ đời ta vẫn khạo khờ

Muốn yêu chẳng dám tỏ lòng mơ

Vô tư mộng tưởng tình trong trắng

Khát vọng hoài mong để đợi chờ.

 

Ta nhớ đời ta lúc trưởng thành

Gian lao chẳng quản buổi phân tranh

Lên non đã trải bao năm tháng

Xuống thác từng quen nặng nghĩa ngành.

 

Ta nhớ đời ta quãng cuối chiều

Đắng cay nếm trải biết bao nhiêu

Đến nay hưu đã mười năm chẵn

Tìm lại buồn vui nhớ mọi điều.

                             Yên Bái, tháng 12/2012

 

Tác giả BBT