THÔNG BÁO

Xuian moi.jpgChào năm mới 2018

 

     Năm cũ đã qua, năm mới - 2018 lại tới, những biến động của toàn thế giới cũng như những chuyển vận của đất nước ta. theo thời gian lùi dần về quá khứ

Đảng ta , nhân dân ta đang tập trung quyết liệt chống tham nhũng, và cải cách hành chính nhằm làm cho xã hội ngày càng tốt đẹp hơn. Thủ đô ngày càng có nhiều nét khởi sắc hơn.  

     Không lúc nào hết, sự hoạt động văn hóa có một tầm quan trọng nó định hình và duy trì phát triển nền văn hóa dân tộc, biểu lộ bản sắc của con người Việt Nam.

Nhất là những nét biểu trưng cho người Hà Nội – Thủ đô của Nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam

Những vần thơ đối họa của Ngô Thái với thi bút Quế Hắng
23-03-2013
Đôi chim.jpg  Xin giới thiệu bài viết về những vần thơ họa

Đọc những vần thơ của Quế Hằng ý tình gửi gắm qua chùm thơ Xướng, Ngô Thái, thi bút nhạy cảm và tinh tế đã cảm thông, thấu thấm nỗi lòng của bạn, anh gửi ý tứ trong những lời họa  bài “Chớ để” thật tế nhị:

                      “Biền biệt người đi vàng lá nhót
                       Mỏi mòn kẻ đợi úa buồng cau”.

       Anh chọn 2 hình ảnh đối chọi “Vàng lá nhó - Úa buồng cau”, thật thích hợp với nỗi lòng bạn thơ, từ đó mà nhắn bạn:
                     
“Xa xôi là mấy đừng phai sắc,
                      Cách trở bao nhiêu chớ nhạt mầu”

Nghĩa là anh nhắn nhủ tri âm nén lòng chờ đợi và giữ gìn tất cả cho nhau, để đừng “phai nhạt”. Phải chăng đó chính là sự tự thắng hoàn cảnh và vượt lên chính mình.?     

        Trong bài họa: Y đề - Nguyên vận “Cô đơn ” Ngô Thái đã viết những dòng hết sức chân tình:                
                      “Lẻ bóng thương ai đến cháy lòng
                       Những mong bù đắp… cuộn trời dông”

 Để từ đó dẫn tới 2 câu luận thật nỗi niềm:
                       “Vắng bóng người thương tình biển lặng
                        Xa hình tri kỷ nghĩa non bồng 

 Và dẫn tới 2 câu kết hình ảnh đối lập thật chua xót:
                      “Nhà Nàng cỏ mọc xanh rì lối
                        Phố rộn… bên nhau thả bước… dong…”! 

       Sự Cô đơn đến nỗi ngõ vào không ai qua lại để “cỏ mọc xanh rì lối”. Chán chường đến nỗi không buồn dọn… trong khi đó ngoài đường là cuộc sống sôi động “rộn rã” người… sánh đôi nhau thả bước… dong chơi. Hình ảnh tương phản thật nghịch cảnh. Đẩy sự cô đơn lên tới đỉnh điểm.                         

       Khi họa bài “Đâu tri kỷ” đối lại cặp câu của Quế Hằng ý mạnh mẽ quyết liệt:

                     “Kiếm ngọc đào tan vài quả núi
                     “Tìm vàng vét cạn mấy dòng sông” 

Ngô Thái lại đối lặp 2 hình ảnh rất nhẹ nhàng mà sâu lắng:

                    “Thuận gió chèo êm thuyền cặp bến
                      Xuôi dòng mát mái sáo sang sông”. 

Nghĩa là tìm được tri âm tri kỷ rồi thì mãn nguyện, mong cho:“thuyền cặp bến” và “sáo sang sông”. Từ đó tác giả thỏ thẻ an ủi tâm tình:
                     
“Tri âm đâu dễ mong là gặp
                      Gửi tấm lòng son có nhận không”.? 

       Hẳn là Quế Hằng sẽ rất xúc động trước tấm chân tình roi rói ánh son của người bạn tri âm thơ, tri kỷ lòng Ngô Thái.?

       Xin mừng 2 bạn có những vần  Xướng - Họa tâm đắc, tế nhị - Những vần thơ tuyệt bút đáng quý. Dước đây xin giới thiệu với bạn đọc chùm thơ Xướng - Họa: Quế Hằng - Ngô Thái

Bài Xướng 1 của Quế Hằng:
Đâu Tri kỷ 
(Quế Hằng) 

Biết sẻ cho ai cái nỗi lòng
Mà đem rao bán chốn ba đông
Kẻ qua nhếch mép cười tưng tửng
Người lại trề môi cợt lạnh lùng
Kiếm ngọc đào tan vài quả núi
Tìm vàng vét cạn mấy dòng sông
Một đời lận đận đâu tri kỳ?
Chỉ một thôi mà liệu có không.?
                               Q.H

Họa: Y đề nguyên vần ( Ngô Thái)

Đồng cảm ai ơi một cõi lòng
Trải bao năm tháng nỗi sầu đông
Chiều tà muốn có ai thân thiện
Bóng xế không mong kẻ lạ lùng
Thuận gió chèo êm thuyền cặp bến
Xuôi dòng mát mái sáo sang sông
Tri âm đâu dễ mong là gặp?
Gửi tấm lòng son… có nhận  không ?
                                         N.T

Bài Xướng 2  : 

Chớ để (Quế Hằng) 

Ta đã xa nhau tính cũng lâu
Trong lòng thắt mối một niềm đau
Em chờ chờ mãi xanh bờ đá
Anh vắng vắng hoài đỏ trái cau
Có thể đường xa thành nhạt sắc
Hay vì dặm thẳm hóa phai mầu
Tiếng yêu chớ để ra lời hận
|Ôm tủi chuốc sầu mãi về sau.
                                    Q.H 

Họa: Y đề nguyên vận (Ngô Thái) 

Nhớ mong xa cách đã bao lâu
Chôn chặt đáy lòng nỗi khổ đau
Biền biệt người đi vàng lá nhót
Mỏi mòn kẻ đợi úa buồng cau
Xa xôi là mấy đừng phai sắc
Cách trở bao nhiêu chớ nhạt mầu
Son sắt một đời lòng không đổi
|Mong tình duyên thắm cả mai sau.! 

Bài Xướng 3 của Quế Hằng: 
Cô đơn2 
(Quế Hằng)

Cô đơn đến thế tái tê lòng
Mong bạn gọi hoài nổi bão dông
Một mái nhà đơn buồn sớm hạ
Đôi phên cửa vắng lạnh chiều đông
Thùng thư trắng bệch không khua khoắng
Trái bưởi vàng tơ chẳng bế bồng
Lũ nhện góc màn giăng kín lối ?
Ngoài đường bọn trẻ rủ rê dong ?
                                   Q.H 

Họa: Y đề nguyên vận (Ngô Thái)

Lẻ bóng thương ai… đến cháy lòng

Những mong bù đắp… cuộn trời dông
Đơn sơ mái ấm, vui đêm hạ
Giản dị giường êm, rộn sớm đông
Vắng bóng người thương tình biển lặng  
Xa hình tri kỷ nghĩa non bồng.  
Nhà nàng cỏ mọc xanh rì lối 
Phố rộn…  bên nhau thả bước… dong
                                        N.T               

                                                                         (Sóng Thanh)       

Tác giả BBT giới thiệu