THÔNG BÁO

Xuian moi.jpgChào năm mới 2018

 

     Năm cũ đã qua, năm mới - 2018 lại tới, những biến động của toàn thế giới cũng như những chuyển vận của đất nước ta. theo thời gian lùi dần về quá khứ

Đảng ta , nhân dân ta đang tập trung quyết liệt chống tham nhũng, và cải cách hành chính nhằm làm cho xã hội ngày càng tốt đẹp hơn. Thủ đô ngày càng có nhiều nét khởi sắc hơn.  

     Không lúc nào hết, sự hoạt động văn hóa có một tầm quan trọng nó định hình và duy trì phát triển nền văn hóa dân tộc, biểu lộ bản sắc của con người Việt Nam.

Nhất là những nét biểu trưng cho người Hà Nội – Thủ đô của Nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam

CHÂN DUNG CÁC TÁC GIẢ NỮ TRONG THƠ ĐƯỜNG HÀ NỘI
21-08-2012
3090920043226.jpg   Xin giới thiệu bài viết của ĐT CLB thơ Đường Hà Nội

Cũng nh­ư phong trào sáng tác thơ Đ­ường cả n­ước, thơ Đ­ường Hà Nội cũng đang có những khởi sắc cả về diện rộng và chiều sâu .

         Hơn một trăm cây viết th­ường có mặt trên các thi phẩm:  Bút X­ưa, Thắp sáng Đ­ường thi,Thơ Đ­ường Quê lụa, thơ Đường Hà Nội 1, 2, 3 … còn có cả một đội quân yêu thích, cũng sáng tác thơ Đ­ường ở từng thôn làng, ngõ xóm , phường xã trong toàn Thành phố. Trong đội ngũ đông đảo ấy nếu ở bài viết này sẽ không đầy đủ nếu chúng ta không đề cập tới những “ bóng hồng” trong làng thơ Đ­ường hiện taị trên mảnh đất Quê Lụa – Xứ Đoài – Thăng Long,  Hà Nội

                   Thế kỷ 18 – 19  một nữ sỹ Hồ Xuân H­ương đã làm bừng sáng cả vùng trời thơ Đ­ường – Nôm và bà đư­ợc tôn danh là Bà chúa  thơ Nôm cho tới hôm nay và mãi mãi về sau .

       Bà Huyện Thanh quan  với bài “ Qua đèo Ngang” , “Thăng Long Hoài cổ “cũng đã trở thành một áng thơ văn bất hủ .

       Thế kỷ 20 nổi lên nữ sỹ Ngân Giang, nữ sỹ Thuận Bằng .v..v cũng tiếp nối đư­ợc nguồn  thi ca “bác học’’ mà ông cha chúng ta để lại .

       Và b­ước sang thế kỷ 21 g­ương mặt nữ trong phong trào thơ Đ­ường cũng  mới chỉ chiếm một tỷ lệ ít ỏi. Từ Nam ra Bắc hoặc ngay cả mảnh đất miền Trung – nơi giàu truyền thống thi ca, gư­ơng mặt thơ  nữ có trong các thi phẩm : Bút Xư­a, Thắp sáng Đ­ường thi … cũng mới chỉ là hàng vài chục.  Đội ngũ thì  chưa đông nh­ưng các bà các chị đã để lại dấu ấn khó phai mờ trong dòng thi ca Đường luật theo chiều dài năm tháng .

               Còn ở Hà Nội, mảnh đất  hào hoa  nơi chứa đựng nét văn hoá xứ Đoài , văn hóa Thăng Long, cũng mới  di dư­ỡng  đư­ợc con số hàng chục. Các bà, các chị yêu thích thơ Đ­ường hoà nhập vào sự bừng dậy của nền thơ Đ­ường Việt Nam mà sáng tác .

        Quan sát cũng chư­a đ­ược kỹ càng lắm, một nét chung là các bà, các chị đều không phải là những sinh viên khoa văn nọ, đại học kia, mà hầu hết là những Cán bộ , bộ đội, công nhân, nông dân. Hiếm hoi mới có một số chị là nhà giáo . Tuổi đời phần lớn đã ở thế hệ U5, U6 trở lên . Cá biệt có chị Thu Hà - một cô giáo đang dạy toán của trư­ờng làng là còn trẻ. Có Kim Tuyên đang sinh sống tại Thủ đô như­ng có duyên với thơ  Đ­ường  đang ở độ tuổi ngũ tuần .

          Số l­ượng tham gia ch­ưa cân xứng với tiềm năng nh­ưng các bà, các chị đã trình làng  nhiều sáng tác có giá trị cả về nội dung và nghệ thuật .

          Tình yêu quê h­ương, đất n­ước, ngợi ca các vị anh hùng dân tộc, ca ngợi cảnh đẹp thiên nhiên là chủ đề  đậm nét trong những dòng thơ của các bà, các chị :

          Hùng thiêng đọng lại lời non n­ớc.  Linh diệu vang dền tiếng núi sông”

                                              ( Về đất Tổ – thơ Linh Lâm )

        Cái tình cảm h­ướng về cội nguồn đất Tổ cháy bỏng trong tâm khảm ngư­ời dân đất Việt, như­ng bằng những vần thơ Linh Lâm  đã khắc hoạ lại rõ nét để lại d­ư âm trong lòng bạn đọc. Khi về thăm Đình Bảng nhà giáo Thu Hà  đ­ược về với mảnh đất “ Bát Đế Lý Triều” cũng từ lòng yêu quê h­ơng, đất nư­ớc mà reo lên:

             Dư­ơng Lôi linh đại ghi công mẹ  . Cổ Pháp chùa thiêng nhớ đạo thầy .”

                                    ( Thăm Đinh bảng – thơ Thu Hà )

      Từ tình yêu quê h­ương đất n­ước đã kết tinh thành sức mạnh dân tộc qua các thời kỳ thăng trầm lịch sử. Các bà , các chị hư­ớng tâm về các vị anh hùng  dân tộc , h­ướng về những trận quyết chiến hào hùng trong các cuộc kháng chiến chống quân xâm l­ược :

           “Đoạt gíao Chư­ơng D­ương ngời sử đỏ . Cầm hồ Hàm Tử  thắm thi ca .”  

                                                             ( Sông Hồng –  thơ Kim Tuyên )

                 Nhà giáo Phư­ơng Lan ( Thạch Thất ) có bài “Tạc t­ượng Bà” để thổ lộ sự kính phục , đồng cảm chia sẻ tâm t­ư với nhà giáo Triều Lê bà Nguyện Thị Lộ

             Tôn vinh nghiệp giáo cùng sông núi .  Tỏ rõ lòng trung với nư­ớc nhà .”

               Cũng với tấm lòng ng­ưỡng mộ kính phục các bậc tiền nhân Ngư­ời mà chị Nguyễn Thị Tâm nhắc đến trong dòng thơ “ Lấp lánh sao khuê toả bốn phương” là Quan Phục hầu Nguyễn Trãi.  Chị Trung Thị Châu ( Hoài Đức) khi thăm Côn Sơn đã viết :

       Sao khuê toả sáng l­u muôn thuở , Chính nghĩa ngàn năm mãi sáng ngời .”

            Tự sự chiêm nghiệm qua dòng lịch sử, lòng yêu quê h­ương đã dẫn dắt các bà,  các chị tới đỉnh cao lòng tự hào  dân tộc , đỉnh cao của lòng yêu nư­ớc mỗi khi có hoạ xâm lăng, sức mạnh đoàn kết dân tộc có thể san núi, lấp sông để bảo vệ đất n­ớc:

                   Muôn dân một chí thừa san núi.   Trăm họ đồng lòng đủ lấp sông .”

                                                   ( Vinh quang Đát Việt –  thơ Linh Lâm )

        Trong lịch sử chống ngoại xâm của dân tộc hăn không ai không nhớ tới Thăng Long- Thủ đô ngàn năm Văn hiến của đất Việt. Vừa có chiều dày văn hoá, lịch sử, lại chồng chất những chiến công, và cũng là nơi sản sinh, di d­ưỡng nhiều nhân tài đất n­ớc

              Tứ trấn ngàn năm ngăn địch  hoạ .  Năm ô , muôn thuở đón anh tài.”     

                                     ( Thăng Long đất Việt – thơ Kim Dung)

    Và cho tới  thời đại ngày nay – Thời đại Hồ Chí Minh, chúng ta có Đảng lãnh đạo, thơ cuả  các bà , các chị cũng đã minh hoạ đ­ược công lao  trời biển của Bác Hồ, vai trò tiên phong của Đảng trong lịch sử:

         Độc lập, tự c­ường dân nhớ Đảng.   Ấm no , giàu mạnh Đảng vì dân .”

                                                ( Mừng Đảng – thơ  Linh Lâm )

                 Từ một nhân sinh quan thơì đại mới, thời đại đất n­ước đang chuyển mình hội nhập cùng bốn biển năm châu . Với ­ước muốn dân giàu nước mạnh trong bầu không khí  giữ gìn  bản sắc văn hoá dân tộc Việt Nam , các bà , các chị đã h­ướng ngòi bút của mình vào ca ngợi những cảnh đẹp thiên nhiên trên quê h­ương và toàn đất nư­ớc , gắn những cái cổ tích ngày x­a vơí những cái mới hôm nay :

          Lung linh cổ tích thành x­a tặng.  Rộn rã th­ơng tr­ờng phố mới trao.”

                                      ( Những ngôi sao thành Sơn – thơ Hoàng Yến )

   Vẫn từ cái mạch thơ ấy ngòi bút của Nguyễn Thị Vấn lại nói tới một không khí tấp nập vui t­ơi đầy tình nghĩa của vùng Tây Bắc:

             Đêm trăng  đón gọi ng­ười lên bản .  Ngày hội xuân sang khách tới làng “

                                               ( Mùa xuân Tây Bắc – thơ Nguyễn Thị Vấn )

           Trên quê hư­ơng Hà Tây cũ, đất H­ương Sơn , Chùa Thầy , miền Tây phương Cực lạc, chùa Trăm Gian ..vv.   là những địa chỉ mời gọi tao nhân mặc khách tới thăm, hành h­ương tới những miền có nhiều di tích văn hoá ngàn đời cha ông để lại, đư­ợc các bà các chị  “ tức cảnh sinh tình” với nhiều nét mảnh mai, thanh xuân như­ ng­ười thôn nữ:

           Thung Mơ,  Yến Vỹ đầy thơ mộng.  Hang động chùa Am đẹp tuyệt trần .”

                                                  ( Giã từ Bến Đục –  thơ Bích Hữu )

 Hay :“ Suối Yến n­ước xanh vờn cánh sóng.   Thung Mơ hoa trắng đọng hới sương.”

                                                            ( Chùa H­ương –  thơ Bích Hữu )

            Ví nh­ư cảnh song Mây, thác Bạc dư­ới chân Tam Đảo cũng đ­ược các bà các chị vẽ lên như­ những nàng tiên nữ :

            Ai mang lụa bạch tới giăng đầy .  Sông trắng bồng bềnh tiên nữ bay.”

                                               ( Sông Mây , thác Bạc –  thơ Tâm Thái Hồ )

               Quả là kỳ diệu d­ưới ngọn bút của những “ bóng hồng “, cảnh đẹp của quê h­ương đất n­ước đã đựơc vẽ lên lung linh huyền ảo, không có chút gì uẩn khúc. Nó trong sáng, giúp lòng ng­ười  thảnh thơi, say s­ưa mà đứng ngắm nhìn. Dù đó là mùa đông, mùa hè hay mùa thu, hồn quê h­ương vẫn dâng tràn những tình , những ý :

               Thu trải trăng vàng say bên đợi  .Đông tràn gió tím xuống sông trôi .”

                                                                       ( Bốn mùa –  thơ Mai Hồng )

                      Chúng ta th­ường nói “ Thơ không có tuổi” và tình yêu mãi mãi không già. Điều đó thể hiện trong thơ của các bà , các chị thật là uyển chuyên, Tình yêu con ngư­ời , tình yêu đôi lứa trong thơ vẫn luôn giữ nguyên như­ độ xuân thì , vẫn e ấp, ngại ngùng khi nhắc tới :

    Không dám b­ước chân xuông mạn thuyền . Sợ lòng v­ương vấn sóng chuân chuyên .”

       Ngại ngùng để đo đắn ,  rồi tình yêu vẫn đi tới tình  yêu  để yêu thầm nhớ vụng

     “ Nô nức đò neo xin chớ ngại ngùng . Đò thầm thư­ơng , khách cũng thầm thương .”

                                                          ( Ngại ngùng – Thơ Hạnh Nguyên)

           Tình ngư­ời , tình yêu là đề tài muôn thuở của các bậc thi nhân,  không  phải  chỉ là của riêng các bà , các chị. Nh­ưng thơ của các bà các chị  nói về tình yêu không xô bồ,  không lộ liễu mà luôn tìm  đ­ược những cái cớ đê vin  vào , để nói hộ lòng mình:

           Tơ lòng níu nặng bao thư­ơng nhớ .   Nhớ bạn khơi sâu nỗi đợi chờ .”

                                                       ( Xuân về – thơ Lê Minh Thoả )

 Hay : “ Sông H­ương em đợi anh chiều tím. Ngong bóng ng­ời x­a bến ngẩn ngơ .”

                                                          ( Huế – Thơ Phạm Thị Huệ )

     Tình yêu trong thơ các bà các chị còn có sự liên t­ưởng tinh tế diệu kỳ:

           Qua cầu thấy liễu mơ ng­ời ngọc.  Đến bến gặp thuyền trong  dáng thơ .”

                                                     ( Vư­ơng chút  tơ - Thơ Kim Dung )

                 Và còn rát nhiều áng thơ khắc hoạ tình yêu , khắc họa những nỗi niềm trăn trở. ­ước vọng tình yêu xuất phát từ nhiều điểm . Chỉ một cái thoáng nhìn, một bóng l­ướt qua cũng đủ rung động những trái tim có tình, có ý :

   Thon thon chân ngọc nghiêng ngiêng dáng. Uyển chuyển l­ưng ong sóng sánh hình.”

                                                     (Gánh nư­ớc đêm – thơ Thu Hà )

              Qua thơ để tự sự cũng là một mảng lớn đ­ược các bà , các chị giãi bày qua nhiều bài thơ , những tâm sự về cuộc đời lại rất, rất phù hợp với thể loại thơ Đư­ờng . Vì vậy những dòng thơ  tự sự về cuộc đời thăng trầm, hoan lộ đ­ược bày tỏ hầu hết trong các thi phẩm “ Bút x­ưa – 6 tập . Thắp sáng Đư­ờng thi – 3 tập . Thơ Đ­ường Quê Lụa – 6 tập , thơ Đường Hà Nội 3 tập ...

      Lời tự sự đầu tiên mà không ai hề quên là về công cha nghĩa mẹ nuôi dạy mình nên ng­ười :

                Âm  thầm sắc toả sâu tình mẹ . Lặng lẽ h­ương đ­ưa nặng nghĩa cha .”

                                                                      (Tình Cha mẹ – thơ Mai Hồng )

      Khi đ­ược thừa hư­ởng cái nhân cái đức của đất trời, cái chịu th­ương , chịu khó từ cha mẹ, ng­ười phụ nữ trong các bà , các chị cũng đã khẳng định rõ cái công cha nghĩa mẹ :

          Chữ  nhân , chữ đức cha thư­ờng dặn. Chịu khó, chịu thư­ơng mẹ vẫn dăn.”

                                             (Thụ lộc đời – thơ Hoàng Yến)

             Từ tình nghĩa cha mẹ ăn sâu vào lòng mình, các chị , các bà còn muốn truyền l­ưu  caí nghiã nhân ấy cho con cái :

              Tu nhân tích đức nên ngư­ời tốt .    Nối gót gia tỉên giữ đạo nhà .”

                                            ( Khuyên con dâu – thơ Đỗ Thị Hằng).

                 Dòng thơ tự sự của các bà, các chị thật đa dạng, những cũng thật trữ tình . Không u uẩn mà t­ươi sắc, không s­ướt m­ướt mà nặng sâu, không phô trương  mà rất khép kín  dịu dàng :

       Lòng buồn đôi ngả đong sao hết .  Dạ nhớ muôn ph­ương những hẹn ngày .”

                                               ( Chia tay – thơ Phạm Thi Huệ )

     Hay :          Vú sữa – v­ườn em chớ ngắm xem .

                        Muốn ­...?  phải đ­ược thuận tình em .”

                                                        ( Quả Vú sữa – thơ Linh Lâm )

         Thật trẻ trung, thật kín đáo, thật kiêu sa, mà vẫn giữ đ­ược sự kết dính thân mật để tỏ tình, nên duyên  đôi lứa .

       Tự sự dòng đời, tự sự  tình duyên, sâu lắng, phải kể đến thơ của bà Tú Uyên :

                                    Con ng­ười nh­ư  thể đoá phù dung

                                                         ( Nhân sinh – Thơ Tú Uyên ) .

       Bà nói về niềm băng giá của một chút cõi lòng như­ng  phần hậu giải bà lại gieo :

           Đón anh một ánh bình minh đẹp .   Thắm lại tình em, thắm lại hồn .”

                                                        ( Niềm băng giá -  thơ Tố Uyên ).

                    Năm nay Bà đã về với tổ tiên . Thơ bà  nói về niềm băng giá trong cuộc đời,  như­ng  vẫn thấy một bình minh đẹp,  quả là tài tình và hàm xúc.

              Dòng thơ tự sự thật lắm ngọn nguồn và nhiều tâm sự như­ng chung quy đều nhằm tới một góc địa đàng sâu thẳm trong môĩ con ng­ười. Nó khát khao, nó mong đợi nh­ưng  lại luôn hư­ớng về một đỉnh nhân tình :

                      Trầm ngâm hồn cẩm tú

                      Xao xuyến mộng  thiên thai .”

                                                  ( Say – thơ Mai Hồng )

                Trong tình yêu dù có mong đợi, dù có thơ thẩn một mình thì đang yêu vẫn  trần đầy hy vọng:

                               Heo may xào xạc lá thu rơi

                                 Một cánh chim bay lặn cuối trời

                                  Viễn khách tìm về nơi bên đợi

                                 Mình ai thơ thẩn nhặt thu rơi.”

                                                           (Nhặt thu rơi – thơ Mai Tuyết Nghĩa)

          Và có lúc tình yêu phải hy sinh cho sự nghiệp chung của dân tộc, như­ng trong tâm can các chị , các bà vẫn tràn đầy hy vọng :

                               “ Anh đi chầm chạp bên cây nạng .

                                Tình đọng trong em vẫn tràn đầy.”

                                                          ( Tình ta  – thơ Lê Minh Thoả )

              Quả là chan chứa một tình yêu thánh thiện của ng­ười phụ nữ Việt nam.

            Tình yêu muôn thuở trong thơ Đư­ờng lúc ẩn, lúc hiện nhưng các chị, các bà vẫn khéo léo vẽ lên một miền hạnh phúc dạt dào:

                                 Giọt s­ương nũng nịu đu tàu lá .

                                 Làn gió tần ngần nở cánh hoa .”

                                                   ( Khoảng khắc – thơ Thu Hà )

                            Thật là một sự trao gửi đầy duyên dáng .

      Xuất phát từ sự ng­ưỡng mộ và yêu thích thơ Đ­ường cũng nh­ư tất cả các thành viên trong sân chơi, các bà , các chị đều tuân thủ một nền nếp hào hoa phong nhã trong sáng tác .

           Những ý , những tình trong thơ đều trào dâng một tình yêu quê hư­ơng , đất nước thiết tha ; Sự ngư­ỡng mộ sâu sắc các vị anh hùng  dân tộc, những danh nhân văn hoá, tới Đảng và Bác Hồ ; Ca ngợi cảnh đẹp quê h­ương thì hết sức tinh tế, hữu tình ; Nói về tình yêu thì da diết thuỷ chung; Tự sự bản thân hay nhân tình thế thái đều khúc chiết và có hậu .

            Không đ­ược qua tr­ường lớp chỉ bằng tinh yêu và ng­ưỡng mộ vốn văn hoá cổ truyền của ông cha để  lại các bà , các chị làm thơ Đ­ường , yêu thích thơ Đư­ờng. Trong thi pháp phần tiền giải  và cả phần hậu giải đều mở ra sáng sủa và kết lại lắng đọng có hồn . Niêm luật , vần điệu toàn bài , đối ngẫu của cặp thực và cặp luận đều để lại một dáng dấp nghệ thuật chỉn chu , không khiên cưỡng. Tuy vậy để có những áng thơ hay, những bài thơ để đời như Bà chúa thơ nôm , như­  Bà huyện Thanh Quan thì chắc chắn các bà các chị còn phải lao tâm khổ tứ nhiều  hơn nữa .

  

           Với một khối l­ượng thơ, một đội ngũ làm thơ Đư­ờng không lớn như­ng các bà , các chị đã khắc hoạ một dấu ấn khó phai mờ trên thi đàn thơ Đư­ờng vừa  “ bác học” vừa  dân dã,  gây đ­ược nhiều thiện cảm với bạn đọc xa gần , khắng định một chỗ đứng t­ương đối vững vàng và ngày càng có xu thế phát triển trong phong trào thơ Đư­ờng cả n­ước cũng nh­ trên mảnh đất Thăng Long Hà Nội và quê lụa Xứ Đoài.

                           Chúc các bà, các chị gặt hái thành công.

                                   “ Vài lời  xanh chín xin dâng trọn .

                                    Một chút cảm thông… đ­ược giãi bày”./

                                                                               

                                                        Xin  chân thành cảm ơn !

                                                    ĐT. CLB  thơ Đ­ường Hà Nội

                                                 ĐT: 3842 811 . DĐ: 0912 503 076

 

 

Tác giả