THÔNG BÁO

Nam moi.1.jpg  Chào năm mới 2020

Năm cũ đã qua, năm mới - 2020  lại tới, những biến động của toàn thế giới cũng như những chuyển vận của đất nước ta. theo thời gian lùi dần về quá khứ. Đảng ta, nhân dân ta đang tập trung quyết liệt chống tham nhũng, và cải cách hành chính nhằm làm cho xã hội ngày càng tốt đẹp hơn. Không lúc nào hết, sự hoạt động văn hóa có một tầm quan trọng nó định hình và duy trì phát triển nền văn hóa dân tộc, biểu lộ bản sắc của con người Việt Nam. 


Chùm thơ của CLB Cầu Giấy
09-07-2020
Cau Giay Xua .1.jpgCầu Giấy ngày xưa

CLB thơ Cầu Giấy

    

        

 

    Thơ giao lưu, trình diễn

 

HỜN XUÂN

           Bát láy. Độc vận.


Tết sang rạo rực sắc hương đời
Tay dắt tay mình bước thảnh thơi
Mưa bụi ngất ngây mờ phố mới
Hoa cờ phấp phới rạng đường tươi
Nhà kia  nhộn nhịp người lui tới
Ngõ nọ xôn xao kẻ đón mời
Xuân đến nồng nàn xuân chả đợi
Ngẩn ngơ ta giữa đất cùng trời.

                             Nguyễn Quốc Dũng

 

 

 NGẮM HOA QUỲNH NỞ

 

Gió khẽ đu đưa động trước thềm

Đóa quỳnh e ấp nở trong đêm

Phô làn da ngọc hương đưa thoảng

Khoe tấm thân ngà cánh mở êm

Tình tứ chị Hằng nghiêng những muốn

Nôn nao chú Cuội ngó mà thèm

Trắng trong rạo rực lòng quân tử

Trời đã khuya rồi vẫn mải xem.

                                 Thảo Trang

 

THI ĐÀN VIỆT

 

Thi đàn tiếng vọng khắp muôn nơi

Khúc triết vần thơ ý tuyệt vời

Gieo hạt nhân tâm lòng phấn chấn

Cấy mầm quả phúc dạ vui tươi

Câu thơ khơi dậy tình thân ái

Bút pháp dâng lên nghĩa đạo đời

Sử sách lưu truyền bao thế hệ

Trang thơ dưỡng dục đức răn người.

                                       Hoàng Tuấn

 

-------------------------------------

 

Nguyễn Quốc Dũng

 

 

LÊN ĐỀN THƯỢNG

                    (Ngũ độ thanh)

 

Đã thỏa tâm can ước nguyện này
Ba Vì lạc bước buổi chiều nay.
Cõi tiên tỉnh thức cùng trăng gió
Lữ khách say thiền với cỏ cây
Lời kệ câu kinh tan nỗi khổ
Hồi chuông tiếng mõ quyện niềm tây.
Bồng bềnh một dải mây đưa lối
Hương khói ngàn năm vẫn đủ đầy.
                               

NHẮN NGƯỜI

 

Ơi này duyên nợ thủa non tơ
Tình nghĩa làm sao bỏ hững hờ
Ta lạc sang chiều...chiều lẩn thẩn
Người trôi về phía...phía lơ mơ
Nói đi đâu phải là đi nhỉ?
Bảo đến chắc gì đã đến cơ!
Để ánh trăng tàn trên ngõ vắng
Cho hoàng hôn phủ tím đêm cô
.

                           

 

   ĐỘC THOẠI

 

Mảnh vỡ thiên lương lắm đọa đày
Ba chìm bảy nổi chín chua cay
Người đi chẳng định mơ danh hão.
Kẻ ở khôn thành ước vọng say..?
Ướp mạn hương đầy sầu chửa vợi
Tô vầng nguyệt khuyết hận thêm dày
Sáu ngàn mấy vạn...Đời xuôi ngược.
Chôn chặt đáy lòng một chút đây!
                              .

 

 

                           Nguyễn Đức Hùng

 

HẸN VỚI HƯƠNG SƠN

 

Non xanh xanh nước xanh xanh

Hương Tích du xuân ước nguyện lành

Trăm cánh thuyền đua dòng bến Đục

Muôn làn mây phủ núi dăng thành

Người đi lối trước bia còn tạc

Kẻ tới đường nay cảnh tựa tranh

Cả bắc trung nam cùng đặt gót

Thỏa lòng mấy hẹn khách đa tình.

 

 

DUYÊN TIÊN

 

Ngắm cảnh Thác Bà gặp giáng tiên

Lênh đênh mặt sóng chiếc du thuyền

Giao lưu thơ phú vui tình bạn

Nâng chén rượu đào thắm nét duyên

Ríu rít cành cao chim hót gọi

Xôn xao đáy nước cá bơi lên

Có ai liếc mắt lòng lưu luyến

Xin được  lời trao thỏa ước nguyền.

 

 

  QUÊ LỤA

 

 Đất nước yên vui cảnh thái hòa

Vườn đào lấp lánh giọt sương sa

Nhuệ Giang tôm cá thêm hồng thịt

Vạn Phúc lụa là nổi thắm da

Chiếc gậy Trường Sơn ngời khúc hát

Quê hương gái đảm đẹp câu ca

Đầu xuân mở hội say thơ phú

Đón bạn đồng xanh lúa mượt mà.

 

                                           Hương Quê

 

DÒNG ĐỜI

 

Duyên tơ khắc đậm bóng nhau rồi

Kỷ niệm in hằn đỏ thắm môi

Khát vọng đôi bờ còn đọng mãi

Hoài trông một bến cứ  dần trôi

Thời gian cạn kiệt mà mong nữa 

Dấu ấn đong đầy sẽ được thôi

Óng mượt dòng đời tâm khởi sắc

Vườn cây ẩn trái mãi xanh chồi.

 

KỶ NIỆM GỢI HOÀI MONG  

 

Nhìn trăng bỗng thấy cứ nao lòng

Nỗi nhớ tâm tình khó đếm đong

Chớ để  suy  tư  hoa  nhạt  sắc             

Xin đừng ngẫm ngợi lệ lưng tròng

Duyên xưa  trở lại  tìm Cầu mới*

Nghĩa cũ  quay về tắm giếng trong

Kỷ niệm hồng lên xua lặng lẽ

Lung linh bóng nguyệt gợi hoài mong?  

 

 LỜI RU TÂM TÌNH

 

Thiên thần hóa giải chốn nơi đâu?

Khiến để em tôi dạ héo sầu

Cách trở đêm về làm rớt lệ

Chia tay sớm gặp để sa châu

Cầu mong đắp đổi niềm thương nhớ

Ước nguyện san bằng cảnh  bể dâu

Một khúc tâm tình luôn cởi mở

Lời ru dịu ngọt suốt canh thâu.

                                

                          Hoàng Tuấn.

 

    ĐÊM

 

Đêm khuya tĩnh lặng một mình ta

Ngẫm ngợi tình thơ tự thưởng trà

Đợi ngắm bông Quỳnh đương hé nở

Chờ xem đóa Cúc sắp bung hoa

Thiên nhiên mộng mị khi chiều xuống

Tạo hóa mơ màng lúc sáng ra

Bóng nguyệt kề vai sương ướt áo

Thi nhân cạn chén rượu say ngà.

 

  NỖI NIỀM

 

Tơ lòng se sắt cõi trần ai

Mòn mỏi tháng năm nghĩa chẳng phai

Nắng trải niềm thương chiều ngóng đợi

Mưa dăng nỗi nhớ sáng mong hoài

Phương trời chốn ấy hình mờ nhạt

Góc bể nơi này bóng nặng vai

Kẻ ở người đi bao thổn thức

Khiến tình vời vợi ánh sao mai.

 

 

 MƯA NGÂU

 

Thương! ...Trời  nhỏ lệ hóa mưa ngâu

Tháng Bảy sông Ngân nối nhịp cầu

Chức Nữ đêm chờ duyên lận đận

Ngưu Lang sáng đợi phận sầu đau

Buồn thay lỗi số tình dang dở

Tủi bởi lầm duyên nghĩa bể dâu

Ô Thước thiên đình lưu hậu thế

Trần gian chẳng vậy ... lắm ưu sầu. 

 

 

                          Nguyễn Hữu Nghiệp

 

 GƯƠNG ĐỜI

 

Ai từng  nếm trải chốn phong sương 

Mới biết  yêu thương  khéo nhịn nhường 

Phú quý mọc mời không bận vướng

Sang giàu cám dỗ chẳng tơ vương 

Thêm mồ hôi đổ nơi mâm súng

Bớt máu xương rơi chốn chiến trường 

Vượt thác trèo non rèn lý tưởng 

Gương đời mãi sáng dọi muôn phương.

 

 

VÔ TÌNH

 

Giọt nước nô đùa chẳng chịu yên

Tuôn từ mỏm núi lách vườn tiên

Đài non đẫy nhựa tràn hương luyến

Ngọc nhũ căng vòm tỏa sắc duyên

Cả đất trời quay.. vương ngải nghiện

Toàn nhân loại sốt.. vướng bùa điên

Mưa rơi thánh thót câu tình chuyện

Nhỏ những vô tình xuống chính chuyên.

 

 

PHẬN TRÂU CHỌI

 

Ngạo nghễ mang theo chiến thắng về

Mơ làn cỏ ngọt dưới chân đê

Ngờ đâu hội giã người đem xẻ 

Nào biết trò tan họ tới ghè 

Chửa cạn ly thơm mừng nguyệt quế

Đành chan lệ đắng biệt trăng quê

Trâu ơi nghiệt quá đời dâu bể 

Hạnh phúc chia lìa ..ngẫm thấy ghê.

 

 

                                    Nguyễn Văn Thành.

 

NHẮN GỬI

 

Ai về nhắn gửi một vài câu

Nước Việt Nam tôi chẳng cúi đầu*

Pháp-Mĩ ngông cuồng sang chết cạn

Nguyên-Tàu xảo quyệt đến vùi sâu

Bạch Đằng chiến thủy yên bờ cõi

Hà Nội phòng không sáng địa cầu

Tổ quốc ngàn năm ngời  sử sách

Luôn chào đón bạn khắp năm châu.

      

  XUÂN QUÊ HƯƠNG 

  

Xuân về vẫn hát những lời ca

Điểm sắc quê hương đẹp nước nhà

Khắp nẻo tưng bừng vui trống hội

Muôn đường lộng lẫy rợp cờ hoa

Tình luôn mở rộng duyên đằm thắm

Trí mãi vươn cao*nghĩa đậm đà

Đất Mẹ trăm nghề lưu sử sách

Sáng ngời vững bước nghiệp ông cha.

 

   

 HƯƠNG SẮC CỎ.

 

Ra đời phận nhỏ thấy mong manh

Bóng cả nhìn lên nghĩ vịn cành

Gặp buổi sương mờ giăng những lúc 

Sang mùa gió lạnh thoảng từng canh

Oằn thân hứng bụi nơi đầu ngõ

Oải dáng đơm hoa chỗ cạnh ghềnh

Vẫn mộng hương tình luôn ngát tỏa 

Vươn mầm điểm sắc giữa trời xanh.

 

                                          Thảo Trang

 

CHÚC MỪNG NĂM MỚI

 

Đầu xuân xin chúc một đôi lời

Thi hữu bạn bè khắp mọi nơi

Sức khỏe dồi dào như lộc biếc

Tinh thần phơi phới tựa hoa tươi

Gia đình xum họp tình nồng ấm

Con cháu đoàn viên phúc rạng ngời

Năm mới làm ăn thêm khởi sắc

Phát tài đắc lộc thọ nhân đôi.

 

 

XÓT XA

 

Thấy cảnh hoang tàn dạ xót thương 

Thiên tai ập đến quả vô thường 

Mưa dồn núi lở nào hay biết 

Gió giật nhà bay thật khó lường 

Hỏi đất còn đâu nơi trú ngụ

Kêu trời có thấu cảnh thê lương.

Mỗi năm mấy đận qua rồi lại

Nước mắt chảy tràn khắp bốn phương.

                           

BUÔNG

 

Chẳng tội tình chi  phải muộn sầu

Nhún nhường  một chút có sao đâu

 Ai tung cát bụi làm gai mắt

Ta cởi tâm can đỡ  nhức đầu 

Cái chốn hoa thơm nhiều bướm đậu 

Ở đời  mật ngọt lắm ruồi bâu 

Hãy buông để giữ lòng thanh thản

Chẳng tội tình chi phải muộn sầu.

                         Theo TĐHN tập XI

 

 

 

 

 

Tác giả BBT