THÔNG BÁO

Nam moi.1.jpg  Chào năm mới 2020

Năm cũ đã qua, năm mới - 2020  lại tới, những biến động của toàn thế giới cũng như những chuyển vận của đất nước ta. theo thời gian lùi dần về quá khứ. Đảng ta, nhân dân ta đang tập trung quyết liệt chống tham nhũng, và cải cách hành chính nhằm làm cho xã hội ngày càng tốt đẹp hơn. Không lúc nào hết, sự hoạt động văn hóa có một tầm quan trọng nó định hình và duy trì phát triển nền văn hóa dân tộc, biểu lộ bản sắc của con người Việt Nam. 


Chùm thơ của CLB Hương Chiều
03-05-2020

Ngay tho.jpgXin được giới thiệu

VẦNG TRĂNG ĐÁY NƯỚC

 

Ai vớt dùm ta những ánh vàng?

Bồng bềnh vầng ngọc tỏa mênh mang

Cá ơi chớ động, e gương vỡ!

Sóng hỡi đừng  vờn, lỡ bóng tan!

Tựa áng giai nhân bao quyến rũ?

Như trang kiều nữ rất mơ màng?

Ngỡ gần mà lại xa vời vợi (?)

Ảo ảnh trêu đùa  mộng thế gian !

                                     Đặng thị Điểm

 

 

CÂY BON SAI

 

  Lặng lẽ trầm tư đứng góc sân

Thế hoành, dáng trực, vẻ phong trần

Cắt mầm, gọt rễ… dù đau gốc

Tỉa lá, vin cành …dẫu xót thân

Bướm chẳng vờn  bay buồn tháng hạ

Chim không lượn hót quạnh ngày xuân

Anh hùng hảo hán mà cam chịu

Tù túng giam mình chốn góc sân (!)

                          Nguyễn Năng Chủy

 

 

ĐÁM CƯỚI CHUỘT

    Quí tặng các nghệ nhân tranh dân gian Đông Hồ

 

Đông Hồ vẽ đẹp nét dân gian 

Xem  chuột vu quy vẫn ngỡ ngàng 

Cưỡi ngựa, che tàn đưa rể tới 

Rước cờ, khiêng kiệu đón dâu sang 

Chấm đen miệng cá...mèo cười nhạt

Tô xám mỏ chim ...chuột khóc oan

Dí dỏm tranh quê ai khéo họa

Để người đời cứ mãi xôn xang!

                                Đào Quang Nhân

----------------------------

Nguyễn Năng Chùy

 

 

 

CHIỀU THU

 

Mênh mang mây trắng với trời xanh

Thoảng chút hương thơm cốm ngọt lành

Hoa cúc trước nhà vàng rực rỡ

Đầm sen cuối bãi sáng long lanh

Sáo diều lơ lửng ru làn gió

Khói bếp lượn lờ vẽ nét tranh

Thu đến, thu đi, còn trởlại

Chiều hôm sương tím mộng giăng thành

 

MEN TÌNH

 

MEN nồng hương đậm ấm người ơi

TÌNH đã trao em đẹp ý trời

CHƯA bén duyên nhau lòng vẫn đợi

NHẤP môi ly rượu dạ xanh ngời

ĐÃ mang lấy kiếp duyên và phận

NGÂY dại một mai mặc thế thời

NGẤT ngưởng sầu đong đầy bể khổ

LÒNG mang thương nhớ đến muôn đời

 

 

Đào Thiện Dân

 

 

HỌP LƠP

 

Lớp bạn ngày  xưa  học một trường

Xa nhau trăm nhớ với ngàn thương

Mình ra trận, bạn đi du học

Anh ở rừng, em giữa giảng đường

Dẫu vất vả đâu quên bạn cũ

Chỉ cồn cào nỗi nhớ quê hương

Năm mươi năm cuộc đời bươn trải

Mới gặp lại nhau dưới mái trường

 

 

GÁC ĐƯỜNG TRÊN CAO ĐIỂM

 

Gác đường cho pháo với xe qua

Trọng điểm nơi đây ác liệt mà

Pháo địch cuống cuồng ngăn lối rẽ

Máy bay lồng lộn chặn đường ra

Trên trời cao xạ xua thần sấm

Dưới đất ô tô tránh lũ ma

Đêm chiến trường chào nhau chỉ vẫy

Người đi trơ lại một mình ta

 

Bây giờ còn lại một mình ta

Đồi vắng mênh mông chẳng bóng ma

Chân gốc cây còn quên tắt lửa

Đỉnh đèo gió cứ muốn xô qua

Giữa hai trận đánh rừng im ả

Một thoáng ngồi nghe suối hát ca

Công việc gác đường dù vất vả

Nhưng vì nhiệm vụ chẳng kêu la.

 

 

Đặng Thị Điểm

 

 

VỢ LÃO KHỜ

 

Họ bảo chồng tôi :Lão đại khờ

Giời đầy vớ phải mụ mê thơ

Dung nhan chẳng kém gì nàng Nở

Giọng nói còn hơn cả  mái mơ

Đã giỏi “văn xào” hàng mấy mớ

Lại hay “thơ nộm” đến dăm tờ

Cua ngang, trê ngạnh còn e sợ

Món “nợ chung thân” ám lão khờ!!!

 

TÔI LÀM THƠ

 

Ai buộc vào tôi cái “nợ” này?

Đọc thơ người khác thấy hay hay

Ngu ngơ bóp trán tìm từ thế

Hí hửng vò đầu mượn chữ thay

Cầm bút loay hoay từ chập tối

Chong đèn cặm cụi đến thâu ngày

Như trò “ bắt cóc cho vào đĩa”

Được ý, hỏng vần…chịu..

     Bó tay!!!

 

 

TÌNH MẸ

 

Vai gầy gánh nặng dặm đường xa

Bóng mẹ nghiêng nghiêng dưới nắng tà

Tần tảo sớm hôm phai nhạt má

Dãi dầu năm tháng xạm nhàu da

Nuôi con vất vả mà vui dạ

Dạy chữ gian nan vẫn ấm nhà

Chèo lái đưa thuyền qua sóng cả

Suối nguồn tình mẹ chảy trong ta!

 

                                            Hoàng Hào

                                         

HOA XOAN

 

Đang độ xuân nồng tiết tháng ba

Hoa xoan nở tím ngõ quê nhà

Li ti cánh mỏng hương  thoang thoảng

Tim tím nhị phô sắc đậm đà

Cay đắng giấu thầm mang ở lá

Mỏng mềm phong kín giữ trong hoa

Băng khuâng hoa nở đầy đường vắng

Muốn nói điều gì với khách qua?

 

MONG XUÂN

 

Lạnh vẫn ôm đông đã đỏ đào

Mong xuân đến sớm dạ nôn nao

Trời chưa quên rét đem mây phủ

Chồi cũng đợi mưa mở mắt chào

Năm cũ chưa tàn đầu đã bạc

Tết vui dẫu đến tuổi thêm cao

Rồi xuân trở lại theo mùa hẹn

Có giữ cho nhau những ngọt ngào?

 

 

LỬA LÒNG

 

Nào đã nguội đâu ngọn lửa lòng

Tưởng già an phận hết long đong

Thơ người uống phải sinh thao thức

Mắt ấy đưa sang hóa nhớ mong

Sự nghiệp văn chương còn vướng nợ

Nghĩa xưa bè bạn vẫn đèo bòng

Gió đời cứ thổi xô chiều muộn

Chẳng tắt được đâu ngọn lửa lòng!

 

                                          Lê Minh Hoà

 

THÁNG BA

 

Hoa gạo sớm ra thắp đỏ cành

Lúa đòng khoe búp lá non xanh

Ầm ù sấm gọi mưa vào vụ

Náo nức đêm chờ trống chuyển canh

Nắng mới buông tơ hương rộn khắp

Đài non nhú trái bướm vờn quanh

Tháng Ba - Em đến hồng đôi má

Đọng lại trên môi vị ngọt lành

 

 

MỘT THỜI CỦA HOA

 

Nào đâu rực rỡ đã là hay?

Giá rét sương sa những tháng ngày

Cánh thắm nồng nàn mây gió đắm

Bông thơm ngây ngất bướm ong say

Tưng bừng sớm nắng khoe hương sắc

Tầm tã đêm mưa ngậm đắng cay

Dầy mối vương tơ mà mỏng phận

Còn, không kết trái được cho cây?. !

 

 

HÀO KHÍ BẠCH ĐẰNG GIANG

 

Đại Việt là đây – Bến Bạch Đằng

Một vầng hào khí sáng trời Nam

Dòng sâu dậy sóng chôn kình ngạc

Cọc nhọn giăng hàng giết sói lang

Hán, Tống, Nguyên triều tan mộng bá

Đinh, Lê, Trần đại vững âu vàng

Dấu xưa sử sách ngời muôn thuở

Bắc quốc giờ đây có nhớ chăng?

 

                                      Phạm Trọng Lân

 

 

 

VỀ THĂM CÔN ĐẢO

 

Về thăm Côn Đảo chốn lao tù

Pháp Mỹ dựng lên đã bấy thu

Đầy ải giam cầm bao quỷ kế

Nhục hình tra tấn lắm công phu

Đóng đinh, dí điện , giam chuồng cọp

Phơi nắng, nhổ răng, chọc mắt mù

Đồng chí kiên trung vì Tổ quốc

Một lòng với Đảng sáng ngàn thu.

 

 

RA PHÁP TRƯỜNG

 

Chị Sáu hiên ngang ra pháp trường

Anh hùng niên thiếu rất phi thường

Hái bông hoa nhỏ gài lên tóc

Nở nụ cười tươi đón ánh dương

Phơi phới tuổi xuân theo cách mạng

Vững vàng khí phách thắng gian cường

Tấm gương bất khuất còn lưu mãi

Giặc khiếp, ta càng thấy mến thương

 

CÁC CỤ QUÊ TA

 

Các cụ tuổi cao quê chúng ta

Sống vui, sống khỏe, sống chan hòa

Dưỡng sinh thể dục vui làng xóm

Đàn hát văn thơ rộn tiếng loa

Luyện tập cầu lông hăng sớm tối

Giao lưu chuyền bóng mải ngày qua

Siêng năng hội họp văn minh tới

Hưởng thụ cuộc đời đẹp gấm hoa

 

 

                                  Kiều Nhâm  - NGƯT

 

 

SỰ NGHIỆP TRỒNG NGƯỜI

 

Sự nghiệp trồng người phải tốt tươi

Nghành ta cải cách mấy lần rồi

“Biết Mười dạy một” còn chưa đủ

“Học một biết mười  vẫn hiếm hoi

“Máy cái” chỉn chu  thành quả lớn

“Máy con” chuẩn mực nảy sinh sôi

Việt Nam kịp sánh vai cường quốc

Ý Bác Hồ mong mỏi suốt đời !

 

KỶ CƯƠNG VÀ TRÁCH NHIỆM

 

Cho nhiều, nhận ít” đạo làm người

Cái nghiệp làm thầy mãi thế thôi

Mỏi mắt sách đèn rèn dũa trẻ

Trắng tay bụi phấn điểm tô đời

Nghề thầy cao quí công thầm lặng

Thành quả vinh quang trí sáng ngời

Kỷ cương, trách nhiệm, tình nhân ái

Mong trẻ giỏi giang đổi đất trời !

 

 

TÔN SƯ TRỌNG ĐẠO

 

Ông đồ, nhà giáo tự xưa nay

Vua chúa, quan dân kính trọng thầy

Kiến thức nhân văn  rèn sớm tối

Kỷ cương, trách nhiệm nhớ đêm ngày

Tư duy nông cạn sinh nghèo túng

Hiểu biết cao sâu sống đủ đầy

Khoa học mỗi ngày thêm rộng mở

Không thầy hướng dẫn đố nên hay !

 

                                      Mai Tuyết Nghĩa

 

 

PHẢI ĐẾN HANG

    (Họa bài “Hang nước Hưng thi” của Tg  ĐTH)

 

Đã nghe dân mạng thổi xôn xao

Thử đến xem hang đẹp thế nào?

Len lỏi một khu lưng bụng trắng

Ì ầm dòng thác giữa khe cao

Phàm nhân, quân tử đều mong ngóng

Du khách ,thi nhân tất ước ao

Thất thập chồn chân nhưng vẫn muốn

Một lần chiêm ngưỡng, dẫu làm sao!

 

HẠI KHÔN LƯỜNG

 

Đơn kim, xấu hổ hại khôn lường

Lấn vượt dòng đi  đổ xuống đường

Xe cộ bán buôn gây ách tắc

Ma chay, cưới hỏi chẳng thông thương

Vì ông lãnh đạo không kiên quyết

Nên chị lao công cứ nhiễu nhương

Ngân sách đầu tư đâu có ít

Cây hoang cản lối chớ xem thường!

 

 

XUÂN  2018

 

Xuân đến , đông đi,thấy hững hờ

Dù trời nắng tỏa trải màu tơ

Bảy mươi hai ngả tim đau đớn

Sáu tháng đôi nơi dạ thẫn thờ

Bút viết biếng cầm khô nét mực

Thơ rơi lười nhặt hết vần mơ

Cuối chiều nặng trĩu niềm thương nhớ

Dốc hết tâm tình, gửi bạn thơ!

 

                                       Đào Quảng Nhân

 

CON CÒ CON VẠC

 

Con cò con vạc bạn nhà nông

Đi sớm về khuya cảnh ruộng đồng

Lúi húi mò tôm trông bóng nắng

Lom khom bắt tép chạy cơn giông

Cao Bằng gánh gạo thuyền non nước

Cửa Phủ ăn sung bến vợ chồng

Chấp chới cánh cò dang khắc khoải

Bổng trầm tiếng vạc gọi vầng đông

 

 

QUÍ NGHÈO

            Kính tặng hội CCB Việt Nam

 

Nghèo khổ cựu binh thấu cảnh nghèo

Nghĩa tình đồng đội , khúc ru chiều

Gom lành đùm rách cơn giông bão

Chia sẻ vỗ về  cảnh quạnh hưu

Câu hiếu xưa thề vang trận chiến

Chữ trung nay mộng tiếng quân reo

Thảnh thơi vui tứ say vần học

Nghèo xướng họa thơ của quí nghèo.

 

 

NÀNG THƠ

 

Bao giờ nàng lại có… thơ ra

Em chọn ngôn từ đẹp nết na

Hạt muối tâm tình lời biển mặn

Cánh cò xao xuyến chữ đồng xa

Sân đình hương huệ thơm ngào ngạt

Sườn núi sắc mơ trắng nõn nà

Trong vắt hồn thơ soi giếng ngọc

Lung linh bóng nguyệt tỏ Ngân Hà

 

 

                                   Nguyễn Hoàng Mai

 

 

ANH CỰU CHIẾN BINH

 

Vì nước nào đâu tiếc máu xương

Xông pha lửa đạn chốn sa trường

Hiểm nguy gian khó không sờn chí

Danh vọng sang giàu chẳng bận vương

Bất khuất kiên cường ngời nghĩa khí

Thảo hiền trung hậu ấm  tình thương

Qua thời chinh chiến về đoàn tụ

Cây đức vun trồng tỏa ngát hương.

 

 

TUỔI GIÀ NHƯ THẾ

 

Tuổi già luyện tập phải say yêu

Thực hiện đủ đầy các chỉ tiêu

Thể dục dưỡng sinh đi bộ sáng

Nghe đài, đọc báo dõi tin chiều

Mỡ, đường, thuốc lá, cay…nên bỏ

Củ quả, rau xanh, nước…gắng đều

Nghe nhạc tâm hồn vui trẻ khỏe

Vơi đi nóng giận thọ thêm nhiều!

 

TỰ SỰ CÙNG XUÂN

 

Già rồi xuân vẫn đến cùng ta

Xa cách nhưng tình vẫn thiết tha

Vẫn thấy ngọt ngào khơi bút dậy

Vẫn nghe rạo rực trái tim hòa

Vẫn nguồn mạch chảy như dòng suối

 Vẫn điệu bổng trầm tựa khúc ca

Vẫn muốn hỏi xuân : Còn mấy độ?

Vẫn bồng bềnh lướt…cứ như là…

 

                                                     Đỗ Xuân Tuý

 

 

THĂM  BÀ RỊA – VŨNG TÀU

 

Chú Cuội ngồi chơi thả cánh diều

Về thăm Bà Rịa đẹp bao nhiêu

Dạt dào sóng vỗ trời xanh biếc

Sóng sánh dòng trôi biển mỹ miều

Vẫy lượn hàng cây mây bảng lảng

Vòng quanh phố mới gió hiu hiu

Quê hương anh dũng tình đằm thắm

Cùng tắm bên em buổi xế chiều.

 

 

NGƯỜI LÍNH NĂM XƯA

                   Tặng Nguyễn Khôi

 

Lập nghiệp ở đâu cũng miệt mài

Dù bao năm tháng chẳng nguôi ngoai

Căm quân xâm lược giương cao súng

Vì nước xông pha luyện chí trai

Không ngại xuyên rừng bao vất vả

Đâu nề vượt biển mấy phôi phai

Danh thơm sẽ được đời trân trọng

Thầy thuốc – Nhà thơ có mấy ai ?

 

 

LÀNG DỪA NGÀY NAY

 

Sáo trúc vi vu bổng cánh diều

Làng Dừa tươi đẹp biết bao nhiêu

Nông thôn đổi sắc tầng phơi phới

Biển lúa mênh mông cảnh mỹ miều

Phố chợ rộn ràng từ sáng sớm

Ô tô nhộn nhịp lúc về chiều

Thơ ca vang vọng lồng cung nhạc

Dư Xá mạnh giầu thật đáng yêu!

 

                                    Nguyễn Văn Thụ

 

      BÁC HỒ

 

Dép lốp ngày đêm mòn đá núi

Áo nâu túi vải thấu nhân tình

Lúa đòng khô cạn đêm quên ngủ

Con trẻ sài đau dạ chẳn đành

Ăn miếng ngon thương dân thiếu đói

Vận đồ sang xót lính chưa lành

Bôn ba bốn biển giương Hồng Lạc

Đất nước muôn đời mãi sáng danh

 

 

HẬN LỆ CHI VIÊN

 

Lệ Chi Viên đẹp! Lệ Chi hận!…

Oán khí xung thiên!  Oán khí đầy!...

Nhan sắc ! mấy khi yên ổn đấy?

Tài tình! đâu thấy vẻ vang đây?

Một đời sáng suốt mà nên nghiệp,

Ba họ thân tình phải nát thây!

Tiết liệt!  muôn năm còn tiết liệt,

Cường quyền!  thê thiết đến hôm nay!

 

 

GỬI TÌNH ĐẾN BÀ NÀ

 

Trong đó Bà Nà đang mát mẻ

Ngoài này Hà Nội nóng nôn nao

Người khôn tìm đến “Pa ri cảnh”

Ta dại ngồi ôm “xứ gió Lào”

Những muốn sáng thăm vườn “thượng uyển”

Lại mong trưa đọc tích “thôi, xao”

Có ai ra Bắc thương tình với

Gửi lại cho ta chút mát nào!...

 

                                       Hà Vọng

 

LỜI KHUYÊN CỦA CHA

 

Cha khuyên con nghĩ ấy là thừa

Bia rượu uống nhiều ta chẳng ưa

Bè bạn bùi tai say sớm tối

Anh em dẻo miệng sỉn chiều trưa

Thân gầy loạng choạng trông mà sợ

Mắt mỏi lơ đơ mãi  hổng chừa

Hãy quyết bỏ ngay e kẻo muộm

Bệnh rồi ân hận với người xưa.

 

 

BẠN CỦA NHÀ THƠ

(Họa thơ Đỗ Thị Hòa)

 

Mê mải bạn tôi nghiện lắm cơ

Thấy chàng sáng tác cả khi mơ

Loàng nhoàng tỉnh dậy ghi vần chữ

Lận đận vò vơ dọn giấy tờ

Vợ gọi con nhờ văn mặc kệ

Mẹ kêu, người bảo võ khôn nhờ

Biếng ăn, kém ngủ râu tua tủa

Sợ quá đành khuyên mua váy tơ.

 

 

HOA CỎ MAY

(Họa bài của Vũ Thị Độ)

 

Chờ ai em đứng mãi bên đường

Bão táp mặc đời cứ vấn vương

Hò hẹn cùng người đi khắp ngả

Sum vầy bên bạn đến mười phương

Xanh xanh lá cỏ không trang điểm

Tim tím hoa bông chẳng ngậm hương

Tơ vải túm vào khâu với vá

Đan may giằng xé đến là thương.

 ------------

           Theo Thơ đường Hà Nội X

 

Tác giả BBT