THÔNG BÁO

       

Choa nam 2019.jpg

  Năm 2018 đã qua đi, năm 2019 đã tới, những biến động của toàn thế giới cũng như những chuyển vận của đất nước ta trong năm qua. theo thời gian lùi dần về quá khứ

    Đảng ta, nhân dân ta  tập trung quyết liệt chống tham nhũng, và cải cách hành chính nhằm làm cho xã hội ngày càng tốt đẹp hơn. Thủ đô ngày càng có nhiều nét khởi sắc hơn.  

     Không lúc nào hết, sự hoạt động văn hóa có một tầm quan trọng nó định hình và duy trì phát triển nền văn hóa dân tộc, biểu lộ bản sắc của con người Việt Nam.


Chùn thơ của hai Tác giả Trần Cường và Vũ Quang ĐÌnh
01-09-2019

IMG_9884.F.jpgXin được giới thiệu

THƠ BÁI VỌNG NỮ SĨ TÀI HOA NGÂN GIANG


Lòng chẳng binh đao, cũng chiến trường”

(Ngân Giang – TÂM TRẠNG – 1995)

--------------------------

Văn Cường xin được cảm tác:
NGÂN GIANG LẤP LÁNH
(THTK, BVĐÂ)
KHÔNG ham phú quý, trọng luân thường
TRỜI sinh nữ sĩ người tơ tưởng
ĐẤT dưỡng anh tài kẻ vấn vương
MÀ đã bôn ba tình cộng hưởng
MƯA còn lắng đọng nghĩa yêu thương
GIÓ reo Trưng Nữ Vương hồn tướng
LÒNG CHẲNG BINH ĐAO CŨNG CHIẾN TRƯỜNG.
Bâng khuâng nghe lạnh cả đêm dài”
(Ngân Giang – KHUYA – 1995)
------------------------------
DẠ KHÚC
(THTK)
LỤA gấm tàn dư vướng gót hài
ĐỀ xướng cách tân thời hạ đáo
THƠ bình hoài cổ buổi xuân khai
BÊN song nghĩa cử chờ chim nhạn
NGỌN bút ân tình đợi nắng mai
NẾN cháy lom đom tràn ngấn lệ
BÂNG KHUÂNG NGHE LẠNH CẢ ĐÊM DÀI.

“Thân không trời đất, mà mưa gió

THÂN phận đào hoa ở cõi dương

“Trải lụa đề thơ bên ngọn nến

TRẢI nhiều cơ cực cõi trần ai

                                Trần Văn Cường . CH Hà Đông

 

HÀNH TRÌNH VỀ HỘI VŨNG TÀU

 

Đến hẹn lại lên Hội Vũng Tàu

Đường vui ngàn dặm giục xe mau

Biển trời sông núi bao kỳ vĩ.

Thắng cảnh danh lam đủ sắc màu.

 

Minh Ân Chủ tịch bệnh không đi

Trọng trách giao cho Tráng với Mỳ

Tráng tiền, Tráng bạc tất tần tật

Mỳ ngọc, Mỳ vàng tí tỉ ti

 

Mười bốn đệ huynh vừa một xe

Tháng ba mười chín tự tinh mơ

Xuất hành ngay trước ga Nam Định

Hẹn một tuần sau lại được về.

 

Cụ Điệp ngồi ngay bên lái xe

Chín hai tuổi hạc dễ ai bì

Thông minh dí dỏm mà thân ái

Tớ “bấm” dừng ngay kẻo tớ tè.

 

Trên xe duy nhất một nàng Kiều

Ngót ngét bảy mươi tuổi đáng yêu

Chồng con nhà cửa kê vanh vách

Bánh kẹo thảo thơm chia tặng đều.

 

Ông Quý chuyên đề chuyện đố vui

Thanh thanh tục tục dễ trêu ngươi

Bao nhiêu những chuyện trong buồng kín

Đều bóc trần phơi tựa của tươi.

 

Đệ huynh trên dưới bát tuần rồi

Nhà báo, Nhà binh của một thời

Mấy cụ suốt đời đầu gõ trẻ

Trình làng cả những chuyện buồn vui.

 

Kể chuyện ngâm thơ rồi hát ca

Vô tư như thể mới năm, ba

Bên đường người ngỡ xe văn nghệ

Pulit thấy rồi vội cho qua.

 

Hết chuyện trong xe đến chuyện đàng

Bắc Nam tất cả tám hầm sang

Khởi đầu chui dưới đèo Bà huyện

Đường dọc mà đèo lại gọi Ngang.

 

Hầm ngắn vượt qua chẳng kịp nhìn

Hầm dài hun hút khó mà tin

Hải Vân, đèo Cả nay tường tận

Kỹ thuật hầm chui vượt sức  mình.

 

Quảng Bình cát trắng nắng chang chang

Quảng Trị đã qua cảnh lụi tàn

Ngang Huế nhưng không vào với Huế

Tiếng hò vẫn vọng dọc Hương Giang

 

Đáng sống trong kia Đà Nẵng ơi!

Năm không ba có để muôn đời

Bá Thanh đã chết mà không mất

Mãi mãi trong tâm của mọi người.

 

Quá nửa miền Trung trăng đã lên

Qua rồi nhớ nhớ lại quên quên

Biết rằng đèn sáng xe đi miết

Ngủ lại nhà hàng không nhớ tên.

 

Sớm mai xe lại giục đi mau

Cái đích tối nay tới Vũng Tàu

Ông Quý chắc rằng đang đón đợi

Điện hoài điện tới để tìm nhau.

 

Đón đoàn ông Quý về nhà con

Thêm bận gia đình bận cả em

Đột xuất cơm canh mà thịnh soạn

Tấm lòng hiếm có tốt nào hơn.

 

Hai mốt cả ngày được nghỉ ngơi

Thăm hai bãi tắm mấy nhà đồi

Vũng Tàu giầu đẹp mà yên tĩnh

“Cưỡi ngựa xem hoa” tiếc ngẩn người.

 

Hội chính hôm sau đủ sắc màu

Về đây cả nước dễ gì đâu

Diễn văn hội thảo không gì mới

Chỉ có nhạc thơ đáng xếp đầu.

 

Chiêu đãi trăm mâm mỗi cỗ mười

Nhà ăn vừa dựng cũng xinh tươi

Xem ra ẩm thực tay nghề khá

Đãi khách  địa phương khéo tuyển người.

 

Xong hội đầu chiều đã vội về

Lên xe ai cũng sướng như mê

Bây giờ không chuyện đâu đâu nữa

Chỉ đến dặm dài. Mau tới quê.

 

Ham đi không nghỉ bấm thời gian

Nên đã vài lần đụng “các quan”

Các chú đi sau săn tốc độ

Mấy già trông thấy tiếc “tiền oan”.

 

Bỏ qua bao điểm đã ghi tên

Ở Huế dừng thăm được một đêm

Huế thơ Huế đẹp Huế mơ mộng

Qua Huế một lần khó thể quên

 

Quảng Trị dừng chân viếng Cổ thành

Mồ chung là cả bãi sân xanh

Bài thơ ai khắc trên bia đá

Hai mắt đọc xong đã lệ tràn.

 

Thơ rằng: “Nhẹ bước chân và nói nhỏ thôi

                  Cho đồng đội tôi nằm yên dưới cỏ

                Trời Quảng Trị trong xanh và lộng gió

                Ca mãi bài ca bất tử đến vô cùng”

Bến Haỉ qua sông về Quảng Bình

Vũng Chùa đảo Yến hướng xe nhanh

Đường xa gấp gáp ra cho tới

Viếng mộ Anh Văn ước mấy lần.

 

Người đã về đây yên nghỉ rồi!

Cỏ cao thấy nửa tấm bia thôi

Dòng người nối nhau về hướng đó

Một nén hương thơm dâng kính người.

 

Về qua Hà Tĩnh thấy xa xa

Ống khói nhỏ to bụi khói nhòa

Khói ở đâu ra mà sợ thế

Thưa rằng đây chính Fomosa.

 

Từ đấy xe đi như lướt đường

Còn qua mấy tỉnh giáp quê hương

Nghệ An Hà Tĩnh Ninh Bình nữa

Xe cập thành Nam gần nửa đêm.

 

Sau chuyến du xuân Hội Vũng Tàu

Lời xưa bỗng vẳng lại đôi câu

“Cái thuở ban đầu lưu luyến ấy

Ngàn năm chưa dễ đã quên đâu

 

Chép lại đôi vần để khắc ghi

Đường Thi mở Hội đã niên kỳ

Từ nay nên nhớ vui xuân Hội

Hoa nở cùng đi kẻo lỡ thì.

 

           Vũ Quang Đình.Giao Thủy , Nam Định

 

 

 

 


Tác giả BBT