THÔNG BÁO

       

Choa nam 2019.jpg

  Năm 2018 đã qua đi, năm 2019 đã tới, những biến động của toàn thế giới cũng như những chuyển vận của đất nước ta trong năm qua. theo thời gian lùi dần về quá khứ

    Đảng ta, nhân dân ta  tập trung quyết liệt chống tham nhũng, và cải cách hành chính nhằm làm cho xã hội ngày càng tốt đẹp hơn. Thủ đô ngày càng có nhiều nét khởi sắc hơn.  

     Không lúc nào hết, sự hoạt động văn hóa có một tầm quan trọng nó định hình và duy trì phát triển nền văn hóa dân tộc, biểu lộ bản sắc của con người Việt Nam.


Chùm thơ (Nhớ...) của Thi sỹ Hồ Văn Chi
17-10-2016
1124.jpgTrân trọng giới thiệu chùm Thơ (Nhớ ...) của Thi sỹ Hồ Văn Chi.

CHÙM THƠ ĐƯỜNG LUẬT 
NHỚ VỀ MỘT THỜI ĐÃ QUA. Tác giả: Hồ Văn Chi, 1945
Đ/c: 238 Trưng Nữ Vương, Đà Nẵng
Đt: 0983325708
Email: hosychi0101@gmail.com

1.    NHỚ 
Nửa đêm thao thức nhớ...Trường Sơn,
Hình bóng ai xưa loáng thoáng vờn!
Dõi dáng bom rơi, lời đứt đoạn,
Dẫn đường xe tới, sốt còn cơn!
Sông sâu xếp đá, thân chìm nổi,
Suối vắng tìm rau, bóng chập chờn!
Thương lắm em ơi! Chiều tối ấy...
Nước về. Dữ quá. Lũ Trường Sơn! 
                       1966…2013. HVC  

      2.  XIN ĐỪNG TRÁCH EM
Chinh chiến, anh đi mãi chẳng về,
Để em lẻ bóng với trăng quê!
Mỗi mùa đào nở, thêm chờ đợi,
Lắm lúc canh dài, cứ mộng mê!
Thư gửi đã nhiều…chờ khắc khoải,
Tin về chẳng có…tủi lê thê!
Nhà trai đến đón, tim tan vỡ,
Kỷ niệm tình anh, lọn tóc thề!
                       1975...2015. HVC
                
3.   TRỞ LẠI TÂY NGUYÊN 
        (Hoạ thơ Hồ Tư Hoạ)
Bồi hồi trở lại đất Tây Nguyên. 
Kỷ niệm dâng trào khó lặng yên! 
Căn cứ thuở nào, vùng núi thánh. 
Nông trường nay đã, cảnh thần tiên! 
Bạn bè đón rước vơi niềm nhớ. 
Chốn cũ viếng thăm khó lãng quên! 
Cuộc sống đổi thay, vui vẻ quá. 
Mong sao bớt kẻ ỷ cường quyền!
                      2014 H.V.C

     
                 4.  NHỚ BẠN 
Hạ qua...Đông tới, lá vàng rơi 
Chạnh nhớ bạn xưa đã một thời 
Kề võng, thầm lo dòng nước xiết
Bên nhau, thoáng sợ trận bom rơi 
Bẻ đôi viên thuốc, run cầm cập 
Mơ một nắm cơm, đói rã rời 
Bốn chục năm rồi chưa gặp lại 
Bạn ơi! Đâu để nhắn đôi lời!
                        2015. HVC

    5.  CÁNH VÕNG TRƯỜNG SƠN
Tựa chiếc thuyền con nhuốm gió sương
Đung đưa gợi nhớ cảnh quê hương
Nâng niu giấc ngủ qua đêm lạnh
Gìn dưỡng đôi chân vượt dặm trường
Một mảnh trăng liềm, tràn cảm xúc
Hai đầu đất nước, nặng tình thương
Rời xa cuộc chiến nhiều năm tháng
Nghĩ đến ngày xưa lại vấn vương.
                     11/5/2015. Hồ Văn Chi

  6.  CHIẾC GẬY TRƯỜNG SƠN
(Tự hoạ bài Cánh võng Trường Sơn)
Cùng ra trận mạc, trải phong sương 
Lưu mãi làn hơi ấm cố hương 
Vật dẫu mòn theo vòng nhật nguyệt 
Ta luôn giữ vững chí can trường 
Lên đèo, thoáng bóng cha mong ngóng 
Lội suối, mơ hình mẹ nhớ thương 
Gắn bó bên nhau nhiều ký ức 
Trường Sơn một thuở hãy còn vương. 
                                
                               13/5/2015. HVC

      7.   THĂM BẠN LÍNH 
(Hoạ thơ Phan Văn Thắng)
Bâng khuâng ngắm bạn một hồi lâu 
Nét cũ hình xưa vẫn đượm màu 
Ánh mắt đăm chiêu nhìn phía trước 
Ngôi sao lấp lánh ngự trên đầu 
Xuân xanh nhẹ hiến từ khi đó 
Nỗi nhớ cồn cào mãi mấy sau 
Trận chiến lùi xa hơn "bốn chục" 
Hôm nay mới lại được "gần" nhau. 
                               2015. HVC

     8.     CHẤT LÍNH 
(Hoạ thơ Phan Văn Thắng)
Về hưu, chất lính sáng như gương 
Tích cực chung lo việc xóm phường 
Tổ trưởng, "tù và" kia vẫn vác 
Dân phòng, trách nhiệm nọ còn vương 
Mấy kỳ hội họp không sao nhãng 
Những lúc giao lưu khá tỏ tường 
Mừng thấy con trai vui nhập ngũ 
Hăng say luyện tập giữa thao trường. 
                         2015. HVC

        9.      NHỚ BẠN
      (Họa thơ Phan Văn Thắng)
Thuở ấy chia tay...tỏa tứ phương, 
Lưu trong ký ức lắm niềm thương... 
Mơ...cầm tay bạn trang sách mở, 
Tưởng...thấy tóc thầy bụi phấn vương. 
Cuộc chiến rời xa nơi đất mẹ 
Thanh bình biền biệt chốn tha hương 
Nơi nao hỡi bạn, sao lâu thế 
Chẳng thấy về đây buổi hội trường. 
                         2015 HVC 
        
      10,    VỀ BẾN ĐÒ XƯA
Bồi hồi thăm lại bến đò xưa 
Cát lẫn rêu xanh trĩu gốc dừa 
Nọ! đá vươn mình- nơi tránh pháo 
Kìa! cây rỗng ruột- chỗ qua mưa! 
Đường trơn, thảng thốt... khi nương tựa 
Lối cũ, mơ màng... phút tiễn đưa 
Nỗi nhớ vô hình dường hiện hữu 
Niềm thương biết khỏa mấy cho vừa!                         2001...2016. HVC



Tác giả BBT