THÔNG BÁO

       

Choa nam 2019.jpg

  Năm 2018 đã qua đi, năm 2019 đã tới, những biến động của toàn thế giới cũng như những chuyển vận của đất nước ta trong năm qua. theo thời gian lùi dần về quá khứ

    Đảng ta, nhân dân ta  tập trung quyết liệt chống tham nhũng, và cải cách hành chính nhằm làm cho xã hội ngày càng tốt đẹp hơn. Thủ đô ngày càng có nhiều nét khởi sắc hơn.  

     Không lúc nào hết, sự hoạt động văn hóa có một tầm quan trọng nó định hình và duy trì phát triển nền văn hóa dân tộc, biểu lộ bản sắc của con người Việt Nam.


Thơ Xướng - Họa (Quế Hăng và Xuân Lộc)
10-11-2016
1136.jpgTrân trọng giới thiệu chùm thơ Xướng - Họa của 2 Thi sỹ Quế Hằng và Xuân Lộc.(Xuân Lộc biên tập)

1-Bài xướng:

      THƯƠNG CHỊ 
Ngày ấy cũng xinh cũng má hồng 
Xung phong đắp lũy với ngăn sông 
Xả thân bồng súng băng rừng rậm 
Gồng sức vác bom vượt đá chông 
Đâu biết thu về mờ mắt phượng 
Nào hay đông đến úa hình công 
Người ta đôi lứa ru hời hỡi 
Riêng chị lắt lay lạnh cõi lòng! 
                          Quế Hằng

                       CLB Hà Đông

Bài họa: 
         THƯƠNG CHỊ

(Nguyên đề, nguyên vận) 
Thuở xưa xinh lắm má ai hồng 
Chẳng quản núi đồi với suối sông 
Đứng giữa trận tiền dù bão đạn 
Băng qua rừng rậm dẫu gai chông 
Phá bom mở lối ghi thành tích 
Bạt núi thông đường chép chiến công 
Hiến trọn tuổi xuân nay xế bóng
Không chồng, nghèo túng - xót xa lòng! 
                                      Xuân Lộc

PCN CLB Thơ Đường Hà Nội, CN CLB Hàn Thuyên

1-Bài xướng:

                          THU VẮNG EM
Kiếm đâu để có dáng hình em
Đã mấy hôm rồi thức trắng đêm 
Sáu khắc chờ mong nào có thấy 
Năm canh trông đợi dễ đâu tìm 
Heo may lạnh thổi từ ngoài ngõ 
Trăng nhạt buồn gieo ở trước thềm
Hiu quạnh cứa mòn bao nỗi nhớ

                 Xa người ta héo cả buồng tim! 
                                 Xuân Lộc

                  Bài họa: 

                           GIÁ LẠNH

Sao nỡ đành đi để mặc em

Ôm sầu gối tủi những đêm đêm

Chân trời đâu thấy mà hòng kiếm

Góc bể nào hay chẳng dễ tìm

Mây phủ tưởng mình bên cánh cửa

Chim qua ngỡ đấy cạnh hiên thềm

Nào ai hiểu nổi, nào ai biết

Giá lạnh nỗi lòng, giá lạnh tim!

                                 Quế Hằng

                    3.Bài xướng:

         MÒN TRÔNG

Phận hẩm nên em mới mất chồng 
Thấy người hạnh phúc có buồn không! 
Đông qua ôm đủ bao cơn lạnh 
Hè đến ấp no mấy trận nồng. 
Nghĩ tiếc má hồng nên mãi đợi 
Ngẫm buồn tuổi trẻ mới mòn trông. 
Cũng toan rời bến tìm thuyền mới 
Nhưng khổ ! nơi nào có nước trong? 
                                    
Quế Hằng

                   Bài họa:

            MÒN TRÔNG     

        (Nguyên đề, nguyên vận) 

Xót phận cho ai cảnh góa chồng 
Tủi lòng người ấy chốn phòng không! 
Bao đêm trăn trở chăn thêm lạnh 
Lắm tối bâng khuâng gối thiếu nồng. 
Chẳng lẽ ôm sào mà đứng đợi 
Hay đành bỏ lái để ngồi trông? 
Trước sau thuyền phải tìm dòng mới 
Cầu chúc cho ai gặp bến trong! 
                                    
Xuân Lộc

        4.Bài xướng:

TẮM TIÊN - ĐẶC SẢN TÂY BẮC

Thả hồn vào giữa cõi bình yên 
Chẳng hiểu trần gian hay cõi thiên. 
Nguồn mát mơn man vùng đất thánh 
Suối trong ve vuốt chốn non tiên. 
Cỏ cây dựa nước tươi muôn nẻo 
Hoa lá nhờ em rạng mọi miền. 
Tây Bắc tắm tiên thành đặc sản 
Muốn xem núp bóng khỏi hao tiền. 
                                   Quế Hằng 

         Bài họa:

              TẮM TIÊN

Xem tắm trên sông đứng lặng yên 
Chẳng còn phân biệt địa hay thiên. 
Đắm nhìn dáng mộng khu bồng đảo 
Say ngắm hình mơ chốn suối tiên. 
Cảnh ấy mông lung theo vạn nẻo 
Hình kia phảng phất tới bao miền. 
Ai lên Tây Bắc cho theo với 
Để một lần xem - mặc tốn tiền! 
                                   
Xuân Lộc

6.Xướng và họa nối đảo vận:

          THU BUỒN

     (Họa nối đảo vận thơ Quế Hằng)

Thu đến sương giăng lạnh thấm hồn 
Mưa thương Chức Nữ mãi tràn tuôn 
Thèm đôi tay ấm trên vai nhỏ 
Khát bước chân vui giữa lối mòn 
Nếu có xa xôi hoài cách trở 
Thì lòng luôn mãi vọng cô thôn 
Nơi đây phố xá người chen chúc 
Chỉ có riêng ta nặng nỗi buồn.

                       Quế Hằng
Chỉ có riêng ta nặng nỗi buồn 
Người nơi phố thị dạ về thôn 
Còn chăng hoài niệm lung linh ấy 
Hay đã mờ theo những vết mòn? 
Nhớ đến tình xưa sầu chất ngất 
Nhắc về duyên cũ lệ trào tuôn 
Trời thu bàng bạc màu hiu quạnh 
Có biết người ơi - lạnh thấu hồn!

                                                 Xuân Lộc

7.Xướng và họa nối đảo vận:

     ĐẾM TỪNG NGÀY

   (Hoạ nối đảo vận thơ Quế Hằng)
Liu tiu phố vắng rắc mưa đầy 
Ngơ ngẩn lá vàng lạc đến đây. 
Dưới bến mịt mờ tăm cá nhảy 
Ngoài song hun hút bóng chim bay. 
Kiếm hoa vay sắc hoa trao úa 
Mượn rượu đuổi sầu rượu chuốc cay. 
Giá chẳng nặng tình đâu có khổ 
Nhớ nhung đeo bám đếm từng ngày. 
                                Quế Hằng

Nhớ nhung đeo bám đếm từng ngày 
Tình hết hương rồi, rượu hết cay. 
Tăm cá hư vô thăm thẳm nổi 
Bóng câu mờ ảo vật vờ bay. 
Viết thơ giải tủi thơ không vận

Kiếm bạn khuây sầu bạn chẳng đây. 
Lạnh lẽo ngày đông buồn khó tả 
Mưa trên phố vắng đã rơi đầy... 
                                Xuân Lộc

 

Tác giả BBT