THÔNG BÁO

Xuian moi.jpgChào năm mới 2018

 

     Năm cũ đã qua, năm mới - 2018 lại tới, những biến động của toàn thế giới cũng như những chuyển vận của đất nước ta. theo thời gian lùi dần về quá khứ

Đảng ta , nhân dân ta đang tập trung quyết liệt chống tham nhũng, và cải cách hành chính nhằm làm cho xã hội ngày càng tốt đẹp hơn. Thủ đô ngày càng có nhiều nét khởi sắc hơn.  

     Không lúc nào hết, sự hoạt động văn hóa có một tầm quan trọng nó định hình và duy trì phát triển nền văn hóa dân tộc, biểu lộ bản sắc của con người Việt Nam.

Nhất là những nét biểu trưng cho người Hà Nội – Thủ đô của Nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam

Chùm thơ của Chi hội Đồng Tháp
24-09-2015
 Sen.non.jpgXin được trân trọng giới thiệu

 Chùm thơ của Chi hội Đồng Tháp

 

Phan Trường An

DẶN DÒ

 

Con ơi nên nhớ lấy đôi điều

Đối với gia đình phải quý yêu

Trong lớp phải chuyên tâm học kỹ

Ngoài trời chớ đãng trí chơi liều

Làm ăn thất bại không nên nản

Buôn bán thành công chớ có kiêu

Nhỏ nhẹ ôn hòa, luôn hướng thiện

Sẵn sàng giúp kẻ khác cho nhiều.

                                                    

         Trần Văn Bé

 

NHỊP CẦU TÌNH YÊU

                                          

Cứ mỗi lần xuân sắp sửa sang

Mỗi lần thuyền đỗ bến Sa Giang

Ngàn mây trắng, mến ngàn mây trắng

Ruộng lúa vàng, thương ruộng lúa vàng

Mơ lúc cầu treo liền bến Cửu

Mong ngày đô thị nối nông trang

Bồ câu lưu luyến tay thanh nữ

Mỏ ngậm tin vui thiếp đón chàng.

 

                              Phan Văn Châu

 

XUÂN ẤT MÙI TỰ NHỦ

 

Ất Mùi đã đến Ngọ vừa qua

Tám sáu tuổi đời đến với ta

Phấn đấu duy trì phong độ trẻ

Dưỡng sinh rèn luyện lạc quan già

Xướng hòa thi hữu tình chan chứa

Thù tạc thân nhân nghĩa đậm đà

Kết hợp chung riêng điều sở nguyện

Dân giàu nước mạnh đẹp vui nhà.

                                           

         Lê Minh Chiếu

 

CHIỀU NHỚ

 

Chiếc phà Cao Lãnh vượt sông Tiền

Để lại bên bờ mọi nợ duyên

Định mệnh chia đời chia bến hẹn

Con tàu tiễn bạn tiễn chiều nghiêng

Những mong ngày tháng quên nhung nhớ

Cũng muốn thời gian trút lụy phiền

Gởi hạt kinh cầu theo cánh gió

Cho người cõi ấy được bình yên.

                                                    

VÒNG TAY ĐỒ CHIỂU

 

Thanh danh Đồ Chiểu có từ xưa

Sự nghiệp văn chương được kế thừa

Ngòi bút kiên cường vang khắp nước

Hồn thơ chói rạng tỏa quê dừa

Bến Tre đâu ngại trời sương nắng

Đồng Khởi nào e bão đạn mưa

Phất ngọn cờ hồng xua đế quốc

Nối vòng tay lớn đón ngày mùa.

 

   Nguyễn Văn Chót

 

QUÁN SỮA BÊN ĐƯỜNG

 

Quán sữa chờ ai ở góc đường

Ngày nào cũng vậy lúc mờ sương

Anh luôn thấp thỏm thềm Văn Miếu

Nàng vẫn thờ ơ phía Quảng Trường

Biết khó hòa duyên đành trộm nhớ

Cầu mong kết tóc hết thầm thương

Sáng nay không thấy bày bàn ghế

Nghe nhói lòng đau đến lạ thường!

 

 

                             Phạm Văn Dân

 

TÌM THẦY

 

Đèn khuya trằn trọc suốt năm canh

Suy nghĩ miên man mộng chẳng thành

Thuở trước đầu xanh không được học

Bây giờ tóc bạc phải theo hành

Đường thi niêm luật chưa hề giỏi

Lục bát dân gian liệu có sành

Hy vọng tìm thầy – Mơ ước lớn

Mai nầy ắt hẳn sẽ nên danh.

 

                          Nguyễn Thị Điệp

 

  PHỐ BIỂN CHIỀU ĐÔNG

 

Chiều đông lành lạnh đẫm sương mờ

Khắc khoải đàn lòng nhỏ lệ thơ

Gió níu mây ngàn ru nỗi nhớ

Lạc loài biển khát sóng xô bờ.

 

 XUÂN ĐẤT NƯỚC

 

Đất nước reo vui đã chuyển mình

Căng tràn nhựa sống rạng niềm tin

Núi sông một dãy luôn vun đắp

Biển đảo muôn dân quyết giữ gìn

Ghi đậm mãi mùa xuân đại thắng

Thổi cao thêm ngọn gió hòa bình

Mai vàng đào thắm triều thơ gọi

Rạo rực con tim vạn ý tình.

 

                                  Nguyễn Đức

 

LỜI CHÚC ĐẦU NĂM

 

Chờ đón giao thừa chúc mấy câu

Phương danh đất nước mãi vươn cao

Nhân tài xuất chúng người nam bắc

Vật lực dồi dào rạng Á Âu

Phấn đấu kiên cường tròn trách nhiệm

Kinh doanh mỹ mãn đạt yêu cầu

Quê hương đổi mới vui đời sống

Xã hội an sinh phát triển mau.

                                                    

                          Nguyễn Xuân Gương

 

NHỚ THẦY

     (Tưởng nhớ Thầy: Nguyễn Văn Út)

 

Đêm dài trằn trọc dạ bâng khuâng

Ký ức ngày xưa hiển hiện dần

Thở dốc Thầy kêu: “Lên phụ giảng!”

Giật mình tôi ngớ: “Dạ xin vâng!”

Chứng minh rành mạch lời bay bướm

Lý giải hùng hồn ý sáng ngần!

Chợt tỉnh mới hay là giấc mộng

Nhớ Thầy hồn quyện tiếng chuông ngân.

                  

HOA Ô MÔI

                 

Gió chướng ô môi điểm sắc hồng

Cho đời ấm áp buổi tàn đông

Tung tăng kết lại cành hoa rụng

Âu yếm cài lên mái tóc bồng

Ký ức hằn sâu trang kỷ niệm

Tâm hồn vương nhẹ nỗi hoài mong

Thời gian hờ hững trôi đi mãi

Chan chứa yêu thương trĩu cõi lòng.

                                                     

                                 Trương Hữu Hạnh

 

XUÂN QUÊ HƯƠNG

 

Giáp Ngọ tiễn chân đón Ất Mùi

Quê hương trhăng tiến rộn niềm vui

Tháp Mười vựa lúa nuôi dân nước

Cao Lãnh cầu treo nối bước đời

Hồng Ngự chuyến hàng trao đất bạn

Tam Nông cánh sếu dệt lưng trời

Nhiều khu công nghiệp nguồn thu lớn

Đồng Tháp vươn lên thế tuyệt vời!

 

Vũ Thị Hội

 

PHỐ TRĂNG

 

Em đợi anh về thăm phố Hội

Thăm bao kỷ niệm của ngày thơ

Chùa Cầu vẫn ấm màu rêu cũ

Tượng đá trầm tư vẫn đợi chờ

 

Anh ạ! Sông Hoài thương nhớ mãi

Cánh bèo lưu lạc ở phương xa

Đêm trăng cùng đáp con thuyền nhỏ

Khua động dòng trăng đến Cẩm Hà

 

Theo bước đường trăng về Cẩm Thanh

Trăng đùa với sóng biển long lanh

Đêm nào trăng biển vui hai đứa

Chừ chỉ mình em bước độc hành

 

Chùa Ông, còn nhớ đêm trăng ấy

Hai đứa cùng nhau khấn một lời

“Son sắt đôi lòng” – xin chứng giám

Mà chừ hai đứa vẫn hai nơi.

 

Anh có về không, anh nhớ thương?

Có về thăm lại phố quê hương?

Có về thăm lại người em gái?

Xưa vẫn chờ anh trước cổng trường!

 

 

                     Phạm Văn Kiếm

 

MỪNG XUÂN ẤT MÙI

 

Ất Mùi xuân đáo khắp muôn nơi

Én liệng cờ bay đẹp sắc trời

Khuya đón giao thừa nghe khúc hát

Sáng mừng Nguyên đán ngắm hoa cười

Xôn xao thành phố chung trà tiếp

Yên tĩnh nông thôn chén rượu mời

Chúc cả thế nhân thêm sức khỏe

Tương lai rạng rỡ hiến dâng đời.

                                    

SA ĐÉC THÀNH PHỐ HOA

 

Tân niên phấn khởi thỏa lòng dân

Thành phố nghìn hoa đẹp tuyệt trần

Thược dược tô màu tươi rực rỡ

Phong lan điểm sắc đẹp vô ngần

Uốn cành khế cổ người chuyên nghiệp

Tạo dáng mai già bác nghệ nhân

Làng kiểng vườn hồng nay tỏa rộng

Nơi này như đã bốn mùa xuân.

 

Nguyễn Thị Loan

                                      

TỰ SỰ

 

Một mình một bóng ngẫm mà thương

Ì ạch băng qua vạn nẻo đường

Phố vắng sụt sùi qua phiến gió

Đèn mờ run rẩy giữa màn sương

Quê nhà hai tiếng đành ly biệt

Đất khách từng đêm những đoạn trường

Buổi chợ tan rồi sao hụt hẫng

Giật mình ngoảnh lại… ánh chiều vương!

                                        

HỒI TƯỞNG

 

Ngậm ngùi nhớ lại buổi làm dâu

Xóm nhỏ bên sông chửa bắc cầu

Sóng biển rì rào khi nắng nhạt

Con đường lầy lội suốt mùa ngâu

Từng đêm gió tạt từng đêm quạnh

Mỗi phiến mưa rơi mỗi phiến sầu

Gom góp tro tàn hong kỷ niệm

Sao lòng vẫn lạnh những canh thâu.

                                        

 

                                            Lê Thị Nét

 

HOA NẮNG BIỂN ĐÔNG

 

Hoa nắng mùa xuân rực biển Đông

Hỏi ai phương đó nắng xao lòng?

Nhớ anh, em nhớ… nghìn nhung nhớ

Giữ vững chủ quyền dệt ước mong.

 

Xuân gọi ta rồi, anh biết không?

Tình em-lính biển, vẫn say nồng

Như hoa nắng rụng xao màu biếc

Lục địa bình yên thỏa mộng lòng.

                                    

SƠN THỦY

 

Sơn thủy giao hòa nhất Hạ Long

Non xanh nước biếc nắng vàng hong

Sóng xô đá vọng lời tình tứ

Tráng lệ hồn ta vạn đóa hồng.

                                 

                             Đoàn Văn Ngọc

 

VẦN CẢM ĐẦU XUÂN

                Kính dâng lên hương hồn

                  cố nhà thơ Bách Diệp

 

 Xuân về hớn hở ngát hương hoa

Xuân đến em vui rạng rỡ nhà

Xuân gọi tình yêu trao khắp chốn

Xuân đem hạnh phúc mãi chan hòa

 

Xuân dệt vần thơ dâng đất nước

Xuân tràn ước vọng đạt tinh hoa

Xuân mang chiến thắng không chùn bước

Xuân đạt vinh quang giữ hiếu hòa

 

Xuân thắm vì người học tiến xa

Xuân tươi giàu mạnh dựng quê nhà

Xuân nồng trọng nghĩa lâng thương cảm
Xuân ấm cây đời dệt gấm hoa.

                                         

Lê Xuân Phượng

 

 

NHẤT VỢ NHÌ TRỜI

                 (Thơ vui)

 

Nhất vợ nhì trời có thảm         KHÔNG?

Tủi thay cho cái phận đàn           ÔNG

Lơ lơ láo láo như ma                  SỐNG

Ngáo ngáo ngầu ngầu tựa quỷ GIÔNG

Lúc cứ ồn ào hơn lão              NGỖNG

Khi thì lếu láo giống tên           NGÔNG

Buồn tình cảm thấy đời vô         VỌNG

Chẳng thiết mần chi, chỉ khóc    RÒNG!

                                        

Lê Ngọc Thạc

 

 

 

PHỐ VÙNG BIÊN

 

Tôi về thăm lại đất Hà Tiên

Đây sóng Tô Châu trắng mạn thuyền

Mạc Cửu sơn lăng ngời chí lớn

Phù Dung cổ tự đắng niềm riêng

Lưỡi gươm Khai Quốc soi muôn thuở

Nét bút Chiêu Anh thắp mọi miền

Qua ngõ Đông Hồ rưng nỗi nhớ

Thương vầng trăng tỏ phố vùng biên!

                                         

 

 

CÁNH SEN ĐỒNG THÁP

          Tặng em, cô giáo huyện Tháp Mười.

 

Nón lá nghiêng che lối đến trường

Quê nghèo xanh khúc hát yêu thương

Bao năm đồng quạnh tràn mưa lũ

Một thoáng trăng khuya nhớ phố phường

Con chữ ươm mầm bao tuổi ngọc

Buồng tim thắp lửa những cung đường

Em xinh như cánh sen Đồng Tháp

Lặng lẽ cho đời thêm ngát hương.

                                      

         Nguyễn Đắc Thắng

 

TIẾNG CÒI TÀU

 

Lúc này mình chia tay sao em?

Gió vẫn lay bay lọn tóc mềm

Tiếng hú con tàu đang giục giã

Nghe lòng chết lặng giữa màn đêm.

 

Tàu chuyển dần xa tay đã rơi

Tiếng còi vẫn hú thúc liên hồi

Bàn tay thôi vẫy đêm nhòa nhạt

Em bước quay về bóng lẻ loi.

 

Ta chợt nhói lòng chiếc bóng xa

Người đi nào có chén quan hà

Mà nghe tan tác hồi còi hú

Ẩn khuất xa vời năm tháng qua.

 

Mỗi lúc ga chiều lên tiễn đưa

Lòng ta đau xót nói sao vừa

Tiếng còi vẫn hú vang ly biệt

Tê tái tim buồn tự thuở xưa.

                                           

Nguyễn Thanh Thiện

 

THỨC GIẤC MỘT MÌNH

                Họa thơ Hàn Mặc Tử

 

Phù du một cõi có chi màng
Dỗ giấc sao lòng chẳng được an
Gió rẽ mành thưa âu yếm gối
Trăng luồn cửa nhỏ vuốt ve chăn
Buồn thương lá úa sương đong lệ
Muốn khỏa niềm đau dế gảy đàn
Vẳng tiếng gà, canh thâu khắc khoải
Đành thôi mỏi mắt với đêm tàn.     

 

 MỘNG

Họa thơ Mai Am công chúa
Nguyễn Phúc Trinh Thuận

 

Từng cơn gió bấc thoảng qua vườn
Lạnh lẽo canh dài gác nhỏ nương
Tiếng sáo xa xăm hờn cách trở
Cung đàn nức nở gợi sầu thương
Phương Nam nến lụn đêm mòn mỏi
Ải Bắc trăng gầy mộng vấn vương
Ấp ủ chân tình mơ hội ngộ
Cho tròn thệ ước mãi nồng hương.

                                     

 

Trần Văn Thứ

 

ĐỒNG THÁP CHIỀU THU

 

Quê sen Đồng Tháp mộng mơ đầy

Thi khách nghe hồn vút cánh bay

Cam mật đong đưa thương nghĩa chủ

Quýt hồng lủng lẳng mến tình cây

Tam nông sếu múa đùa tơ nắng

Sa Đéc hoa cười vẫy bóng mây

Xẻo Quýt sẵn sàng chờ chiến hữu

Quây quần nâng chén rượu nồng say!

                                      

NÚI BÀI THƠ

 

Rêu phong vách đá một vần thơ

Sải cánh hải âu thoáng bóng mờ

Một thuở còn đây… hồn lắng đọng

Chiều buông biển biếc khoảng trời mơ.

 

Ngỡ ngàng đứng trước núi Bài Thơ

Trách búa thời gian đẽo nét mờ

Tuyệt bút người xưa sao thưởng lãm

Nghe lòng muối xát, héo niềm mơ!

                                         

 

Đặng Văn Tỏ

 

CẢM XUÂN

 

Năm này năm nữa sắp đi qua

Cao Lãnh mừng xuân, Tết nhớ nhà

Quê Mỹ Hòa Hưng vui nhộn nhịp

Giao thừa thiếu vắng họ hàng xa

 

Mai, đào, lan, cúc … ngát thơm hương

Nhẹ bước dạo quanh khắp phố phường

Trang điểm cho đời hương sắc mới

Má hồng tô thắm dáng xuân thương

 

Thấm thoát thời gian trôi vượt mau

Lưng còng gối mỏi tuổi càng cao

Tháng năm dần mỏn đời niên thiếu

Khoảnh khắc xuân xanh tóc bạc màu

 

              Văn Anh Tuấn

 

THỨC VỚI ĐÊM GIAO MÙA

 

Lắng đọng canh thâu thấm nỗi sầu

Cựa mình! Khởi động chiếu chăn đau

Đêm thao thức rớt đôi tàn lửa

Gối lặng thầm hôn mấy tuổi đầu

Tóc chẻ hai màu hanh nắng tới

Mắt tròng mấy độ lạnh mưa sau

Hai mùa lui tới – chừa đêm lại

Chợt thấy đèn khuya, mắt đỏ nhàu.

 

Nguyễn Duy Trung

 

CHÚC XUÂN MẸ

 

Xuân Mùi mai nở trước hiên hoa

Chúc mẹ sống vui tuổi hạc già

Công đức sinh thành cao diệu vợi

Nghĩa ân dưỡng dục rộng bao la

Láng giềng thăm hỏi tình tươi thắm

Bè bạn viếng chơi nghĩa mặn mà

Tết đến mẫu từ tròn chín mốt

Cháu con mừng rỡ kính dâng quà.

                                        

 

        Lưu Tấn Trung

 

 

VIỆT NAM NƯỚC TÔI

 

Rạng rỡ muôn đời giống Lạc Long

Việt Nam đất nước tựa thành đồng

Thủ đô Hà Nội nuôi kỳ vọng

Thành phố Bác Hồ thắp ước mong

Lịch sử ngàn năm nung nấu trí

Cảnh quan trăm nẻo xuyến xao lòng

Mùa thu cách mạng còn lưu dấu

Dân tộc đi đầu chống Thực, Phong.

                                         

         Phan Văn Tuyến

 

XUÂN TỰ HÀO

 

Trai tài bất kể ở nơi nao

Bếp núc tề gia cũng tự hào

Nhóm lửa đun sôi bầu khí phách

Mài dao luyện sắc chí thanh cao

Bắt loài lươn lẹo: bầm, chiên, nướng

Đem lũ cò con : thái, hấp, xào

Rượu nóng mồi thơm mời bạn hữu

Tâm tình rộng mở đón xuân vào.

                                                

         Giang Tất Vinh

 

THĂM MỘ HÀN MẶC TỬ

 

Đứng trên Ghềnh Ráng, hỏi bao năm

Thủy tạ Mai Đình dốc Mộng Cầm

Ghi dấu mộ thiêng nhiều trắc trở

Cớ buồn lối mộng vọng xa xăm.

 

Mặc Tử còn đây thơ vẫn hương

Vẫn hoài sâu đậm chuyện yêu đương

Đường về Vĩ Dạ nghiêng chiều xế

Buồn quá trùng khơi lối cảnh vương.

                                         

THANH THẢN

 

Ta đi giữa chốn chợ thành

Buồn vui đem bán chẳng dành làm chi

Bán đi được mấy đồng chì

Ra về lòng nhẹ bước đi thanh nhàn.

 

NGƯỠNG VỌNG TIỀN NHÂN

                

 

Nhà thơ Giác Lý tên thật là Trần Văn Be, sinh năm 1935 tại xã Tấn Mỹ, huyện Chợ Mới, tỉnh An Giang.

Sau ngày miền Nam giải phóng, ông về sống tại phường Khánh Hậu, TP. Tân An, Tỉnh Long An. Đây cũng là quê vợ của nhà thơ.

Vốn là người yêu thích văn chương nói chung và thơ ca nói riêng, ông là hội viên của các tổ chức:

- Câu lạc bộ Thơ phường Khánh Hậu, TP. Tân An, Tỉnh Long An.

- Câu lạc bộ Thơ Ca Mây Hồng, TP. Cao Lãnh, Tỉnh Đồng Tháp.

- Chi hội Thơ Đường luật Cao Lãnh - Đồng Tháp.

Với niềm đam mê vô hạn, ông đã sáng tác gần 2000 bài thơ các thể loại (phần lớn là thơ luật Đường) và đã được tuyển chọn đăng trong nhiều tập thơ ở Trung ương và địa phương.

Ngày 28.06.2012, ông đã vĩnh viễn ra đi vì một tai nạn giao thông, lúc 77 tuổi, để lại niềm tiếc thương vô hạn cho gia đình và các bạn bè, thi hữu.

Nhân dịp cuối năm và cũng để kỷ niệm ngày giỗ lần thứ hai của nhà thơ Giác Lý, nhóm thực hiện Sen Đất Tháp trích đăng một số tác phẩm của ông:

 

 

TIN XUÂN

 

Gió đông lành lạnh báo tin xuân

Én liệng trời xa đã đến gần

Rực rỡ mai vàng, vàng cuối ngõ

Lung linh cúc trắng, trắng ngoài sân

Ông cha tưởng niệm trong thành kính

Con cháu chia vui giữa kiệm cần

Kẻ trước người sau luôn gắng giữ

Lễ nghi truyền thống của tiền nhân.

                           GIÁC LÝ

 

NẶNG GÁNH

 

Nợ nước ơn nhà nặng gánh vai

Sao cho rõ mặt đấng râu mày

Yên dân, định quốc hưng bờ cõi

Đỡ vạc, nâng thành toại chí trai

Cùng bốn biển kề vai sánh bước

Với năm châu đấu lực so tài

Trót sanh một kiếp trong hoàn vũ

Phải có danh gì để hậu lai!

                           GIÁC LÝ

    ------------------------

 Theo Sen Đất Tháp tập 18

 

Tác giả BBT